TSCHMXMHT – Chương 31 + 32

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Chương 31
Lưỡi hái sắc bén trên không trung vẽ ra một đường cong khủng bố, tay cầm lưỡi hái của Trần Vân dùng tới khí lực cuối cùng, Khấu Thu trước bị thương tổn thắt lưng, không thể né tránh, trơ mắt nhìn lưỡi hái xẹt qua đuôi hồ ly, màu lông trắng bạc nháy mắt nhiễm lên màu máu, đứng ở khúc quanh Cơ Chi cũng không biết lấy dũng khí từ đâu vọt tới, một cước đá văng Trần Vân.
Hiển nhiên toàn bộ thân thể Trần Vân đã thoát lực, một cước này trực tiếp đem cô ta đạp ra xa vài mét, đầu va vào quầy trực ban ở đại sảnh, hôn mê tại chỗ.
Cơ Chi vội vàng đỡ lấy Khấu Thu, chín cái đuôi xõa tung lúc này không có tinh thần rũ dưới mặt đất, Khấu Thu trán toát mồ hôi lạnh, “Bọn Trần Nhạc Thiên đâu?”
” Tôi để Trần Nhạc Thiên ở lại bảo hộ Trần Văn Tĩnh.”
Khấu Thu bởi vì mất máu quá nhiều sắc mặt trắng bệch, cả người trong suốt như giấy, cực kỳ suy yếu, cậu dùng hết khí lực cuối cùng, nắm cổ tay Cơ Chi, “Đừng…đừng đem tôi nộp cho quốc gia.”
Nói xong, thành công ngất đi.

Lần thứ hai mở mắt, nhìn thấy là ánh bình minh tươi đẹp, chim sẻ liên tục kêu ríu rít ở ngoài cửa sổ, Khấu Thu nghiêng mặt sang bên cạnh thì thấy Cơ Chi đang nghiêng người tựa ở trên tường ngủ.
Cậu đang định túm túm vạt áo đối phương, tay vừa vươn ra mấy cm, Cơ Chi đã lập tức tỉnh lại.
“Cậu tỉnh rồi!” Cậu ta vẻ mặt mừng rỡ, âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Khấu Thu gật đầu, nhìn cách bài trí đẹp đẽ quý giá xa lạ xung quanh, “Đây là nơi nào?”
Cơ Chi chần chờ một chút, “… Lận gia.”
Lại nói ngày hôm qua Khấu Thu bất tỉnh sau, cái đuôi của cậu dĩ nhiên là kỳ dị biến mất, toàn thân cao thấp lại tìm không ra được một điểm vết thương, nhưng người vẫn bất tỉnh, Cơ Chi trải qua một phen suy nghĩ đắn đo, cuối cùng quyết định đem cậu đưa đến Lận gia.
Thứ nhất, Lận gia y thuật vượt trội, thứ hai, cũng là quan trọng nhất, Khấu gia cùng Lận gia hai nhà quan hệ thân thiết, nếu như đuôi Khấu Thu đột nhiên nhô ra, Lận gia cũng sẽ không dễ dàng đem sự tình tiết lộ ra ngoài.
Cậu ta nhìn Khấu Thu, chậm rãi nói, “Yên tâm đi, hiện nay trừ tôi ra, không có ai biết cậu là…hồ ly tinh.”
Khấu Thu không hiểu sao bị phân đến chủng tộc khác, bình tĩnh tùy cậu ta miên man suy nghĩ.
Ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa, Cơ Chi đi qua mở cửa, Lận An Hòa bưng bát thuốc đông y đắng ngắt đi tới, đưa cho Khấu Thu.
Trên người của anh mang theo mùi thảo dược, trong ánh mắt cũng có tơ máu, lại nhìn nhìn bát thuốc Đông y trước mắt, Khấu Thu ước chừng anh đã trông nồi thuốc vài giờ.
Kỳ thực uống những thứ này không có tác dụng gì quá lớn với cậu, đuôi chỉ là Hệ Thống diễn sinh ra, bị thương chảy máu quá nửa là mang đến thương tổn ở trên tinh thần, cũng chính là nói nguyên khí đại thương.
Khấu Thu nhíu mày, thế nào càng nghĩ càng cảm giác mình là một yêu.
Cơ Chi thấy cậu muốn đem thuốc đắng tống vào miệng, vội nắm lấy cổ tay cậu, “Cậu không thể uống.”
Nói rồi, xoay người nhìn Lận An Hòa, “Cậu ấy muốn ăn gà, gì cũng phải là có canh gà.”
Hồ ly đương nhiên là ăn gà bổ nhất.
“Cậu ấy hiện tại không thích hợp ăn đồ dầu mỡ,” Lận An Hòa thản nhiên nói, câu sau là nói với Khấu Thu, “Tôi đã gọi cho cha cậu, ông ấy bảo cậu yên tâm ở đây hai ngày.”
Nói xong, liền xoay người ra cửa.
Khấu Thu thoáng suy tư, liền hiểu được ý Khấu Qúy Dược, học viện ETAM xảy ra chuyện lớn như vậy, Khấu gia là người đầu tư lớn nhất, tất nhiên phải xử lý không ít chuyện.
“Cậu yên tâm,” Cơ Chi đột nhiên lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu.
Chỉ thấy cậu ta thần tình kiên nghị, như là hạ quyết tâm thật lớn, “Tôi nhất định sẽ tìm được gà cho cậu ăn.”
Khấu Thu, “… Không ăn cũng được.”
” Không, cậu không cần nói nữa, tôi đều hiểu, tôi sẽ đi tìm cho cậu ngay bây giờ.”
Một tiếng sau, Khấu Thu nhìn đống KFC suất gia đình, trầm mặc.
“Ăn mau a.” Cơ Chi hai mắt tỏa sáng nhìn cậu.
Khấu Thu yên lặng cầm lên một cái đùi gà, bắt đầu gặm, sau đó đem xương vứt vào thùng rác.
Cơ Chi vô cùng kinh ngạc, “Cậu ăn gà cũng cần nhả xương?”
Khấu Thu bình tĩnh gật đầu, “Tộc nhân chúng tôi đều như vậy, mốt mà.”
Cơ Chi một bộ bừng tỉnh đại ngộ.

Buổi tối sau khi Cơ Chi rời đi, Khấu Thu ở lại nhà Lận An Hòa tu dưỡng hai ngày, may mà hai ngày này Lận Ngang không ở nhà, nghĩ đến kế hoạch dưỡng thành shota của đối phương, Khấu Thu vẫn còn sợ hãi.
Ngày thứ ba, Lận An Hòa lái xe đưa Khấu Thu tới trường học.
Ngoài dự đoán của cậu, vừa vào học viện, nghe được nhiều nhất không phải là vụ án giết người vườn trường, mà là vũ hội hóa trang sắp đến.
” Khấu Thu, “Cơ Chi từ phía sau gọi lại cậu, vài bước đã chạy tới, “Vừa vặn gặp, đi cùng đi.”
Từ bên cạnh bọn họ đi qua hai nữ sinh, nữ sinh đầu tròn cao hứng bừng bừng nói, “Nghe gì chưa, lần này vũ hội hóa trang quy mô so với năm ngoái lớn gấp đôi.”
“Rồi rồi.” Nữ sinh bên cạnh gật đầu, “Tôi nghe người nhà nói còn có thể có người ở bên ngoài tham gia.”
Khấu Thu nghiêng đầu nhìn về phía Cơ Chi, “Hai ngày trước vừa có án mạng, tôi còn tưởng rằng vũ hội sẽ bị hoãn lại.”
Cơ Chi lắc đầu, “Đây mới là thủ đoạn trấn an các đại gia tộc tốt nhất, năm nay vũ hội cũng không thiếu người bên ngoài có thân phận cũng sẽ tham gia, phải biết rằng vũ hội học viện là biến tướng cho chọn lựa khảo sát đám hỏi của gia tộc, đối với song phương đều là trăm lợi không hại.”
Khấu Thu liếc nhìn xung quanh, phần lớn trong mắt đều đã có mục tiêu.
” Được rồi,” Cơ Chi cười nói, “Ngày mai vũ hội, nghĩ ra mặc cái gì chưa?”
“Còn chưa.” Vốn tưởng rằng vũ hội sẽ bị hoãn lại, cậu cũng không để trong lòng.
Cơ Chi ngẫm lại, “Nếu không cậu bản sắc biểu diễn đi?”
Khấu Thu nhìn cậu ta một cái thật sâu, nghiêm túc nói, “Tôi nghĩ làm người vẫn thật tốt.”
Tối hôm nay là diễn tập, vì vậy rất nhiều bạn học đều là trang điểm đến lớp, Khấu Thu vừa vào cửa đã nhìn thấy Trần Nhạc Thiên, ánh mắt của cậu ta so với bình thường lớn hơn rất nhiều, mang lens màu tím, nhưng làm cho người ta chú ý nhất là lông mi đen thái quá.
“Cậu gắn lông mi giả?”
Trần Nhạc Thiên đắc ý nói, “Chính xác.”
” Đây là lông gì?” Không thể không nói, đen thành như vậy Khấu Thu vẫn là lần đầu thấy.
“Tôi muốn cos D.N.ANGEL, đặc điểm chính là con mắt to, nhưng mẹ tôi kiên quyết không cho tôi dùng lông mi của bà ấy, nói đó là chỉ có con gái mới dùng,” Nói đến đây, Trần Nhạc Thiên có chút héo héo, bất quá cậu ta rất nhanh tỉnh lại, đắc ý nhướng mày nói, “Bà ấy cho rằng không cho thì tôi không có biện pháp sao, thiên tài như tôi, rất nhanh nghĩ tới một thứ so với lông mi còn tốt hơn.”
Khấu Thu, “Lông mi còn có đồ thay thế?”
Trần Nhạc Thiên huyền diệu nói, “Tôi trộm ít xi đánh giầy của ba tôi, không nghĩ tới ha.”
Khấu Thu nhìn cậu ta từ trên xuống dưới, “Tôi có một vấn đề.”
Trần Nhạc Thiên vung tay lên, hào phóng nói, “Nói.”
“Cậu xác định mình có thể nháy mắt?”
Sau khi nghe xong, Trần Nhạc Thiên rõ ràng ngẩn ra, “…Tôi không nghĩ qua vấn đề này.”
Lúc trước một đường muốn biểu diễn thành quả, cũng không có chớp qua, bây giờ nghĩ lại, hình như đích thật là cái vấn đề.

Hết chương 31.

ảnh chỉ mang tính chất cho có. ko phải minh họa

ảnh chỉ mang tính chất cho có. ko phải minh họa

Chương 32
Học viện ETAM được trang hoàng đổi mới hoàn toàn, bóng bay đủ màu, tuấn nam mỹ nữ đeo mặt nạ đẹp đẽ, khắp nơi đều là không khí sung sướng kích động, ngoại trừ thư viện tạm thời còn chưa mở cửa với bên ngoài, vụ án giết người lúc trước phảng phất như cũng theo bóng bay cùng nhau bay lên trời.
Cơ Chi cài xong nút cuối cùng của bộ âu phục trên người, nói, “Cậu thật xác định không thay quần áo khác?”
“Trường hợp như vậy với tôi mà nói thì không có ý nghĩa,” Khấu Thu mặc quần jean, áo ngắn tay màu tối, cùng bình thường không quá khác biệt.
Buổi vũ hội hoá trang này bất quá chỉ là biến tướng của tiệc thân cận, không ai sẽ đem một đứa con riêng bỏ vào trong vòng suy xét, đương nhiên hiện trường vũ hội cũng không thiếu người có thân phân giống cậu, có lẽ sẽ nỗ lực vươn cao, hoặc một bước lên trời, hoặc bị lạnh nhạt.
Cơ Chi ngồi bên cạnh cậu, “Không cần nghĩ nhiều, hướng chỗ tốt mà nghĩ, Trần Vân lúc trước vẫn luôn ghim cậu, hiện tại cô ta bị bị cảnh sát chộp tới lập án, chúng ta rất nhanh sẽ có chủ nhiệm mới.”
Hai người kết bạn xuống lầu, “Đúng rồi, nghe nói gần đây trường học có giáo viên tâm lý mới tới.”
Khấu Thu, “Giáo dục tâm lý xác thực rất quan trọng.”
Cơ Chi cười nói, “Trước không nói phụ đạo tâm lý có tác dụng hay không, mấu chốt là đẹp mắt, phải biết rằng giáo viên tâm lý này của chúng ta thế nhưng cùng thầy Thủy Sam được xưng là hai đại mỹ nhân của học viện ETAM.”
Khấu Thu ánh mắt nhìn thẳng phía trước, cước bộ dừng lại, chậm rãi nói, “Cậu đi trước, một lát nữa tôi tìm cậu sau.”
Theo tầm mắt của cậu nhìn qua, là một người phụ nữ trung niên ăn mặc đẹp đẽ quý giá được bảo dưỡng rất tốt, ánh mắt của bà ta rất sáng, gây cảm giác không quá thoải mái, như là thời thời khắc khắc đang tính toán gì đó.
Nhìn qua là chuyện riêng, Cơ Chi cúi đầu nói mấy câu rồi rời đi.
Vạn Yến hiển nhiên cũng nhìn thấy Khấu Thu, so sánh với những học sinh nhìn thấy trước đó, rõ ràng cậu ăn mặc kém hơn rất nhiều, nghĩ tới đây, trong lòng bà ta nổi lên một trận đắc ý, quả nhiên là dù đến Khấu gia, thằng nhóc này vẫn không được quan tâm.
Bà ta đeo túi xách hàng hiệu xoay người đi tới, ánh mắt khinh miệt nói, “Xem ra cậu cũng nhanh không ở nổi Khấu gia nữa, bất quá cho dù giờ cậu có thu dọn đồ đạc chạy trở về, trong nhà cũng không còn chỗ của cậu đâu.”
Người phụ nữ trước này rõ ràng là điển hình của bên ngoài thì ra vẻ trang trọng, bên trong thì chanh chua.
Khấu Thu chỉ cười nhạt, ánh mắt nhìn bà ta như nhìn vai hề.
“Cậu còn dám nhìn tôi như vậy,” Vạn Yến hừ một tiếng khinh miệt, “Hôm nay tâm tình tôi rất tốt, cũng không thèm tính toán với cậu.”
Nói rồi xoay người, đạp giày cao gót 10 cm vênh váo tự đắc rời đi.
Khấu Thu đi về phía trước một đoạn, đã nhìn thấy Cơ Chi đứng ở dưới cây liễu cách đó không xa.
Đợi Khấu Thu đi tới gần, Cơ Chi đột nhiên nói, “Người phụ nữ vừa rồi…Có cảm giác không tốt lắm.”
Khấu Thu, “Bà ta từng là mẹ nuôi trên danh nghĩa của tôi.”
Một câu nói giải thích quan hệ của hai người, ba chữ “Trên danh nghĩa” càng làm phần quan hệ này quăng không còn một mảnh.
Cơ Chi vừa nghĩ liền hiểu ra người mẹ nuôi này đối với Khấu Thu cũng không tốt đẹp gì.
“Không cần để ý tới bà ta.”
Khấu Thu, “Tất nhiên.”
Trên đời này có hai loại người, một loại ra chiêu ngoài sáng, một loại đánh lén trong tối, người trước là xuyên không, người sau là trọng sinh.
Vạn Yến tuy rằng không phải xuyên không, nhưng trăm phần trăm là cái loại đánh ngoài sáng, làm sao có thể làm hại được kẻ trong tối là cậu.
Bất quá người cha nuôi kia của cậu dù có chút tiền lẻ, nhưng thân phận còn chưa đủ để cho Vạn Yến được bước chân vào cổng học viện ETAM, trong đầu Khấu Thu bỗng nhiên hiện lên cái gì đó, mạnh dừng bước chân.
“Trước cậu nói trường học có giáo viên tâm lý mới tới?”
Cơ Chi không rõ vì sao cậu đột nhiên phản ứng lớn như vậy, gật đầu nói, “Đúng.”
“Dáng dấp ra sao?”
Cơ Chi ngẩng đầu suy nghĩ một chút, “Tôi cũng chỉ thấy từ xa một lần, mặc dù là đàn ông, nhưng chỉ nhìn bóng lưng cũng thấy xinh đẹp khủng, nghe nói là từ nước ngoài về, hình như tốt nghiệp từ…”
“Đại học Minnesota, Twin cities.” Khấu Thu lạnh lùng nói.
“Đúng, chính là chỗ đó, phải biết, đó chính là nơi nổi tiếng về tổ chức nghiên cứu, đã cho ra hàng chục người đoạt giải Nobel, thậm chí còn có một vị quan lập pháp cấp cao, hai gã phó tổng thống, càng miễn bàn đến các xí nghiệp lớn đếm không hết.” Cơ Chi tặc lưỡi ca thán, “Cho dù là chỉ hé ra bằng tốt nghiệp cũng đủ để anh ta gia nhập vào trong vòng, không biết vì sao lại hạ mình đến học viện ETAM làm giáo viên tâm lý.”
Vì sao? Đương nhiên là để đùa chết cậu.
Khấu Thu quay đầu lại nhìn Vạn Yến đi ra dày phòng học, chỉ vào nhánh cây xanh vươn ra ở cửa sổ tầng bảy, “Phòng cố vấn tâm lý ở chỗ này, đúng không?”
Cơ Chi gật đầu, không biết có phải ảo giác của cậu hay không, vẫn luôn cảm thấy cạnh cửa sổ thủy tinh có một thân ảnh đang chăm chú nhìn bọn họ.
“Vũ hội tôi không đi, nhớ giúp tôi điểm danh.”
Nói xong, xoay người trực tiếp đi về phía phòng cố vấn.
Toàn bộ cửa sổ cơ hồ bị thảm thực vật bao trùm, không khí trong phòng rất tươi mát mang theo hương chanh, trên bàn làm việc còn dùng nước nuôi cây trầu bà, sinh mệnh lực kéo dài không ngừng từ không gian nhỏ hẹp này bắt đầu khởi động.
Người đang chăm sóc cành hoa, có dung mạo xinh đẹp sánh ngang với Thủy Sam, nhưng các nét lại càng đậm hơn một chút, loại xinh đẹp này, quá mức bức người, thậm chí ngắm lâu sẽ có cảm giác hít thở không thông.
Khấu Thu vừa mới chuẩn bị đẩy cửa đi vào, chuông điện thoại di động không hợp thời vang lên.
“Tiểu Thu, em đang ở đâu?” Bên đầu điện thoại kia truyền đến thanh âm của Khấu Bân Úc.
Khấu Thu còn chưa kịp phỉ nhổ tên này, chợt nghe đầu kia nói tiếp, “Hôm nay là tiệc đón gió của Lận An Hòa, sao em còn chưa đến?”
“Tiệc đón gió?”
Thanh âm dừng lại một giây đồng hồ, Khấu Bân Úc bỗng nhiên cả kinh nói, “Manh Trân và Khấu Nguyên không báo cho em?”
Nguyên bản cậu còn đang khó hiểu trường hợp hôm nay sao không thấy Khấu Nguyên diễu võ dương oai trước mặt, xem ra đối phương đã sớm tính tốt làm sao để làm khó cậu, “Anh nghĩ bọn họ sẽ?”
Khấu Bân Úc dừng một chút, “Một lát nữa anh có rất nhiều xã giao, không rút được thân để đi đón em, chúng ta cùng Lận gia quan hệ tốt, theo lý là cần đến dự tiệc.”
“Địa điểm ở đâu?”
“Khách sạn Lindon, nhưng chỉ còn ba mươi phút, cho dù là lái xe tới ít nhất cũng phải bốn mươi phút.”
“Em sẽ tới đúng giờ.” Nói xong, Khấu Thu liền cúp điện thoại.
Xuyên thấu qua cánh cửa, cậu nhìn thoáng qua thân ảnh thon dài bên trong, cuối cùng xoay người rời đi.
Năm phút sau, Khấu Thu ngồi trên chiếc xe màu đen, giống như tên lửa xẹt qua, xe “Vèo” một cái đã vọt đi.
Tay cậu nắm chặt tay vịn, ngoài cười nhưng trong không cười nói, “Sĩ biệt ba ngày, cảnh sát Mặc tay lái ngày càng tốt.”
Mặc Vấn không thảo luận về vấn đề tốc độ xe, đột nhiên nói, “Trần Vân tự sát ở trong cục.”
Khấu Thu ngẩn ra, “Không phải có người trông coi sao?”
Mặc Vấn, “Người trông coi không quản được cô ta cắn lưỡi tự sát.” Anh xoay tay lái, rẽ ngoặt cấp tốc, thanh âm trầm giọng nói, “Biệt lơ là, tôi có dự cảm, tất cả còn chưa kết thúc.”
“Chí ít nghe vào so với tất cả mới bắt đầu vẫn thoải mái hơn.”
Khách sạn Lindon trong trong ngoài ngoài có ba tầng vệ sĩ, ra vào đều phải kiểm tra nghiêm khắc.
Khấu Thu đăng ký xong, đang muốn đi vào, đã bị một gã bảo an ngăn ở ngoài cửa, người bên cạnh lại nói, “Đây là tam thiếu gia của Khấu gia.”
Bảo an liếc nhìn cậu từ trên xuống dưới, “Tam thiếu gia? Tôi chỉ biết Khấu gia có đại thiếu gia, nhị thiếu gia, tiểu thư, nhị tiểu thư, tam thiếu gia là cái quỷ gì, từ đâu chui ra?”
Sau khi hắn nói xong, tràng diện nhất thời lúng túng, thân phận của Khấu Thu mọi người đều biết, chỉ bất quá ngại vì danh tiếng con riêng của cậu, cũng không ai đi ra hỗ trợ.
Mặc Vấn thấy thế đi tới, cau mày nói, “Nếu không gọi điện thoại để người nhà đến đón cậu?”
Khấu Thu, “Không cần, huống hồ tôi cũng không phải dùng thân phận tam thiếu gia Khấu gia tới.”
Bảo an cười ha hả, buổi sáng Khấu Manh Trân và Khấu Nguyên mỗi người cho hắn một khoản tiền, vì không để Khấu Thu dễ chịu, ở trước mặt mọi người làm mất mặt cậu, hắn cố ý nói, “Nếu không phải tam thiếu gia Khấu gia, chẳng lẽ cùng Lận gia có quan hệ? Hay là cùng vị ở ghế chủ nhà có quan hệ?”
Ghế chủ tọa đương nhiên là tiêu điểm đêm nay Lận An Hòa.
“Anh đã biết, còn hỏi tôi.”
Lời này vừa nói ra, mọi người đều kinh hãi.
Bảo an ngẩn người sau, rất nhanh khinh thường nói, “Cậu có thể cùng Lận An Hòa nhấc lên quan hệ, cũng không nhìn bản thân có bao nhiêu cân lượng.”
Không ít người cúi đầu cười ra tiếng, đứa nhỏ này vì muốn vào mà nói dối cũng thái quá rồi.
Tiếng cười nhạo chung quanh không ảnh hưởng đến Khấu Thu, cậu nhìn bảo an thản nhiên nói, “Tôi là chồng trước của người ấy.”

Bảo an cho là mình nghe lầm, hồi lâu mới nói, “Cậu, cậu nói cái gì?”
“Tôi là chồng trước của người ấy.”
“Đùa gì thế?” Bảo an thất thanh thét to, “Cậu năm nay mới bao lớn?”
Tính hướng vân vân ở câu nói bạo tạc này đã sớm không còn cảm giác tồn tại.
Khấu Thu một bộ biểu tình “Anh chưa thấy qua sự đời”, dùng dư quang khóe mắt liếc nhìn hắn, “Chưa nghe qua nuôi chồng nhỏ sao?”
Nói rồi hai tay đút túi quần từ trong đám người đang sợ ngây người đi qua.
Không thể không nói, Khấu Thu những lời này nói rất khoa trương cũng rất xảo diệu, bằng vào thân phận của Lận An Hòa, không người nào dám đến tìm anh đối chứng, càng miễn bàn lén nghị luận.
Trong thang máy lên tầng thượng, hội trường yến hội ánh đèn rực rỡ, có dàn nhạc chuyên môn diễn tấu, trên bàn mỗi một vật mang lên đều có thể nói xa hoa đỉnh cấp.
Khấu Bân Úc liếc mắt một cái liền thấy Khấu Thu, đi tới, thở phào nhẹ nhõm, “May mà em đến rồi.”
Khấu Thu vừa quay về Khấu gia, nếu như thất hẹn buổi tiệc quan trọng như vậy, quạt đi mặt mũi Lận An Hòa, sau này ở trong vòng khó có chỗ đặt chân.
“Đi thôi, đi cùng chủ nhân đêm nay chào hỏi.”
Lận An Hòa mặc một thân tây trang màu đen, ánh mắt sắc sảo, tuấn dật cùng dã tính kết hợp lại, là phong phạm của vương giả, anh cùng một người đàn ông trung nhiên hơi lộ mập đứng chung một chỗ, đang nâng chén nói cái gì đó, thấy Khấu Bân Úc dẫn Khấu Thu đi tới, giới thiệu, “Đây là Khấu Thu, cũng là…”
Người đàn ông trung niên là tổng giám đốc một công ty thiết bị điện, thái độ làm người thành thật hàm hậu, không có tâm cơ gì, người như vậy theo lý thì không thủ được một xí nghiệp gia tộc, bất quá bởi vì loại tính cách này của ông ta, trái lại bất ngờ được nhân tâm, bên người có những người đắc lực liên quan vì ông ta bày mưu tính kế.
Trước ông ta và Khấu Thu trước sau lên lầu, nguyên bản ở bên ngoài khách sạn thấy Khấu Thu bị làm khó dễ thì chuẩn bị giải vây, ai biết chợt nghe Khấu Thu ngữ ra kinh người, nguyên bản còn tồn tại vài phần nghi hoặc, lúc này thấy Lận An Hòa nhìn Khấu Thu ánh mắt rõ ràng có dịu đi một chút, lại còn chủ động giới thiệu, vì vậy cũng không có gì cố kỵ, thật thà cười cười, “Tôi biết, là chồng trước của Lận tổng.”
Lận An Hòa nguyên bản muốn nói “Cũng là con trai thứ ba của Khấu Qúy Dược” cứng rắn bị nghẹn ở cửa miệng.
Khấu Bân Úc trực tiếp bị một câu của ông ta đánh cho choáng váng, hơn nửa ngày mới hồi phục tinh thần lại, nhìn Khấu Thu.
Làm đương sự, Khấu Thu bình tĩnh gật đầu, “Chuyện cũ như gió, không đề cập tới cũng được.”
Nội tâm:….Chơi xong!!!
Hết chương 32.

Advertisements

8 thoughts on “TSCHMXMHT – Chương 31 + 32

      • *bắt tay* gặp bạn cùng tuổi, hôm nay tôi chính thức xuất chuồng cô ạ. bị hành đồ án quá thể. nheo nhóc bỏ đói vụ edit. cơ mà may mà truyện không khí vui nhộn, chứ nó mà có chút ngược nào chắc tui bỏ lâu rồi, có thể nói đây là hai truyện tâm đăc tôi đọc đi đọc lại cũng ko chán được cô ạ, 🙂

      • tôi cũng xuất chuồng rồi, luận văn đc tôi hoàn thành trong 1 tuần trc ngày nộp, n mà cũng ok rồi :v
        cô nói chuẩn, truyện này mà ngược tâm ngược thân đau đớn quằn quại thì cô vừa đồ án vừa edit chắc stress mà đập máy luôn =))) đọc cái này hài quá thể ý

      • Nói chung là xuất chuồng được là vui rồi, giờ đầu tư lấp nốt hai cái hố này nữa thôi, tôi còn đang nhăm nhe 2 truyện nữa, cơ mà 2 cái hố này đang dở rồi, truyện bàn tay vàng kia kìa *chỉ chỉ* tôi thích mấy cái phần sau của nó hơn, phần đầu ko thú vị lắm nên hơi nản để lết. 🙂 Mà dạo này tôi bị nghiện truyện xuyên nhanh cô ạ

      • cô cứ đào đi, truyện nào hợp gu tôi, tôi tự nguyện nhảy vào :3 dạo này ít truyện hay, mấy truyện hay như cái này thì các cô đang ngâm dấm cho nó chua lòm lên rồi =))))

      • 🙂 tôi sợ ngược với hiện thực cô ạ, nên tôi edit toàn truyện vui thôi, như truyện Thiên Sư thì tại tôi bị cái không khí vui mấy phần đầu cuốn hút, nhưng về sau trầm quá, tôi chạy. 😦 Tôi muốn đào vô số truyện ấy chứ, cứ ngâm đấy đã, edit đk lúc nào thì làm, chủ yếu tôi làm vì yêu truyện đấy quá thôi cô ạ. 🙂

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s