KCTCTS – Chương 6

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Chương 6
Trong bụng vẫn vô cùng đau đớn, cậu mạnh mẽ chịu đựng đi đến nhà gần đó trộm chút nước, lại không để ý phía sau Lý Ly ôm bánh bao trong tay nước mắt từng giọt lớn giọt lớn rơi xuống.
Nửa đêm, đau đớn trong bụng không có một chút dấu hiệu tiêu giảm, trái lại càng ngày càng dữ dội, Phạm Nhạc nghĩ có chút không ổn, không phải là thực sự bị đá hỏng cái gì chứ!
( Hệ Thống, thân thể này sẽ không bị đá hỏng chứ.)
( Đinh, nội tạng kí chủ xuất huyết nhẹ, xin đừng vận động kịch liệt.)
Thân thể này cũng quá không bền đi, bất quá xuất huyết nhẹ thường không chết được, huống chi cậu hiện tại cũng không có tiền mời đại phu, càng chưa nói đến vạn nhất người ta kiểm tra ra thân thể này có vấn đề gì thì không xong, dù sao cũng là không cần ăn cơm a.
Phạm Nhạc hơi trở mình, cậu không dám làm động tác quá lớn, bởi vì tiểu cô nương ngủ ở bên cạnh cậu. Lại nghĩ, đây là lần đầu tiên trong đời cậu ngủ cùng một tiểu cô nương, thế nhưng lại là dưới tình huống như vầy, cũng quá quá phong tình a. Kỳ thực khuôn mặt nhỏ nhắn của Lý Ly lau sạch đi cũng rất đáng yêu, mắt hạnh to, da trắng nõn, thoáng cái chọt trúng tấm lòng hèn mọn của mỗ trạch nam.
” Ca ta đối với muội tốt như vậy, trưởng thành nếu thành đại mỹ nhân mà nói thì ca sẽ lấy muội về!” Phạm Nhạc một bên lầu bầu trong miệng một bên miên man suy nghĩ, cậu không phát hiện Lý Ly đang tựa trong ngực lông mi hơi rung động.
Cách thời hạn nhiệm vụ quy định chỉ còn một ngày, Phạm Nhạc quyết định giãy giụa tìm thêm một chút nữa xem có thể tìm được hay không, nhưng là lại không yên lòng Lý Ly. Cậu lần này trộm đi cửa hàng bánh bao khác mua hai cái bánh bao về, nhìn không ai chú ý liền cấp tốc chạy trở về. Ngày hôm qua cậu phản ứng nhanh, trong lúc bọn họ không chú ý liền mang một phần tiền ấn vào trong đất sau đó dùng thân thể chặn chỗ lồi lên, nếu không hôm nay liền đói bụng.
“Ly nhi, mau ăn đi!” Phạm Nhạc sợ tiểu cô nương đưa lại bánh bao cho mình liền vội nói: “Ca ca ăn rồi.”
“Dạ.” Lý Ly ngoan ngoãn gật đầu ăn từng miếng bánh bao nóng hôi hổi.
Phạm Nhạc dựa vào tường ngồi xuống, kỳ thực bụng cậu vẫn còn có chút đau, cậu do dự một chút nói: “Ly nhi, hôm nay muội ngoan ngoãn ở đây, đừng chạy lung tung biết không?”
Lý Ly vừa nghe nhất thời viền mắt đỏ lên, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt nhưng lại cố nén không cho chảy ra, bé ném xuống bánh bao trong tay thoáng cái nhào tới trong lòng Phạm Nhạc: “Đại ca ca không cần Ly nhi nữa sao…Là Ly nhi không nghe lời sao…Hay đại ca ca nghĩ Ly nhi ăn nhiều quá… Ly nhi có thể đổi…”
Phạm Nhạc 囧 một chút, được rồi, kỳ thực cậu thực sự là một tiểu cô nương bốn năm tuổi Lý Ly ăn quả thật có chút nhiều, thế nhưng trọng điểm không phải ở đây.
“Không phải không phải, Ly nhi đừng suy nghĩ nhiều.” Cậu vội vàng đem tiểu cô nương kéo lên, “Ly nhi không làm gì sai cả, là đại ca ca muốn đi tìm một người, Ly nhi đừng sợ tiểu ca ca đem Ly nhi vứt bỏ, cho nên Ly nhi ngoan ngoãn ở lại đây, ca ca sẽ mang đồ ăn ngon về cho muội được không?”
“Thực sự sẽ không bỏ lại Ly nhi sao?” Lý Ly gắt gao nắm góc áo Phạm Nhạc, rất sợ vừa buông tay đối phương sẽ đã không thấy tăm hơi.
“Sẽ không, Ly nhi chẳng lẽ không tin tưởng đại ca ca sao?” Phạm Nhạc sờ sờ đầu bé an ủi.
“Không có, Ly nhi tin tưởng đại ca ca nhất.” Lý Ly vội vàng lắc đầu như trống bỏi.
“Ừ, Ly nhi là đứa bé ngoan.” Phạm Nhạc rốt cục dỗ được tiểu cô nương, lại đem mấy văn tiền trong tay để lại một nửa, cậu sợ vạn nhất xuất hiện chuyện gì không thể trở về kịp, Lý Ly cầm tiền cũng có thể đi mua bánh bao ăn, không đến mức bị chết đói. Mỗi lần cậu hỏi tình huống gia đình thì tiểu cô nương luôn lắc đầu, vẻ mặt sợ hãi, xem ra ở nhà cũng không ổn, cậu vốn có ý định đưa Lý Ly về nhà cũng bị ngâm nước nóng.
Thành Xương Uyển kỳ thực rất nhỏ, Phạm Nhạc buôn bán lời một buổi sáng liền đem địa phương có thể đi đều đi xong, nhưng mà vẫn không phát hiện tung tích nhân vật chính.
( Hệ Thống, nhân vật chính sẽ không chết đói giữa đường chứ.)
( Đinh, nhân vật chính tử vong thế giới liền tan vỡ.) Nói cách khác nhân vật chính người ta vẫn sống rất tốt, không cần ngươi quan tâm, tìm không được người là vấn đề của ngươi.
Phạm Nhạc nhận mệnh đi trở về chuẩn bị mua chút đồ ăn ngon cho Lý Ly, cậu một bên ở trên đường đi một bên trọng thao nghiệp cũ, nhưng là bắn một súng lại đổi đạn, tiền vừa đến tay liền bật người rời đi, cậu cũng không muốn lại bị mấy người tâm hoài bất quỹ để mắt tới. Hiện số tiền trong tay cậu tuy rằng mua không nổi mấy cái đồ cao cấp như gà quay gì đó, nhưng mua mấy khối bánh ngọt giá rẻ thì vẫn có thể, mua cho tiểu cô nương thay đổi khẩu vị cũng không tồi.
Ngay lúc cậu đi ngang qua một cái hẻm nhỏ thì đột nhiên nghe được một tiếng kêu đau đớn, thanh âm còn rất quen.
Phạm Nhạc trong lòng khẽ động, vội lần theo, cậu ghé vào góc đem đầu thò ra rình coi.
Chỉ thấy ở chỗ sâu trong hẻm nhỏ có hai nhóm người, quần áo thoạt nhìn đều là khất cái.
Thời nay khất cái cũng kéo bè kéo lũ đánh nhau? Phạm Nhạc ở một bên nhìn lén hăng hái bừng bừng. Lúc này bên trong hiện ra thế cục nghiêng về một phía, trong đó một nhóm người bị mấy người khác đánh cho ngã trên đất không bò dậy nổi, chỉ có thể liên tiếp cuộn người kêu đau. Phạm Nhạc nhìn kỹ, đây không phải là mấy kẻ vương bát đản đánh cướp của cậu hôm qua sao, không nghĩ tới hôm nay cũng bị đánh, thực sự là nước từ trên núi chảy xuống thay phiên chuyển a! Phạm Nhạc len lén ở trong lòng cổ vũ, một quyền bên trái, một quyền bên phải, đúng! Lại một cước, đáng đánh!
Người cầm đầu nhóm người khác kia làm Phạm Nhạc rất ngoài ý muốn, lại là một tiểu cô nương. Tiểu cô nương này tuy rằng tuổi còn nhỏ nhưng khí thế một chút cũng không nhỏ, nàng một cước dẫm lên đầu kẻ ngày hôm qua đá Phạm Nhạc, người nọ lập tức gào cũng không dám gào.
“Lúc các ngươi tới ta đã nói qua, làm khất cái trong thành Xương Uyển cũng phải tuân thủ quy củ, ngươi muốn xin nhiều tiền hơn cũng có thể, chỉ cần ngươi có bản lĩnh không ai ngăn cản ngươi. Thế nhưng không có nghĩa là ngươi có thể đánh cướp những người khác, lần trước ta đã cảnh cáo các ngươi, không nghĩ tới các ngươi còn dám tái phạm!” Cô nương này mắt hàm sát khí thật kinh người, sau lưng nàng mấy người trưởng thành đều đối với nàng mang theo tôn kính.
Trong lòng người bị đạp trên đất đầy sợ hãi, mấy huynh đệ bọn hắn là từ thành khác tới, vốn nghĩ làm ăn mày kiếm cơm, lại không nghĩ rằng thành này lại có một tiểu cô nương quản lý thống nhất hầu như hơn nửa khất cái trong thành, còn định ra cái quy củ, chỉ cần trái với quy củ này, người nào cũng phải bị ném ra khỏi thành, những người khác đều rất tán thành, đây rốt cuộc là thế đạo gì a. Bọn họ vốn không xem tiểu cô nương này ra gì, lần trước đoạt của một cụ ông ba văn tiền, kết quả ngày hôm sau liền bị thu thập một trận. Bọn họ vốn cho rằng lần trước làm việc không bí mật, lần này tìm một bí mật làm lại nghiệp cũ, không nghĩ tới vẫn bị phát hiện.
” Đại tỷ, chúng ta không dám, thực sự không dám…” Hắn vội khóc lóc kể lể.
” Bây giờ nói đã muộn!” Tiểu cô nương kia chân vừa nhấc đem hắn đạp ra xa vài bước, “A Đại, các ngươi đem mấy kẻ bại gia này quăng ra cho ta, đừng để bọn họ lại xuất hiện ở trong thành Xương Uyển.”
“Vâng!” Một hán tử cường tráng phía sau nàng và một người khác mỗi người khiêng hai người trên vai nghênh ngang đi ra ngoài, người trên phố cũng không cảm thấy ngạc nhiên, chỉ là đều nhường đường, xem ra chuyện này phát sinh đã không ít lần khiến cho bọn họ tập mãi thành thói quen.
” Được rồi, ngươi đi tra một chút ngày hôm qua người bị đánh kia, mấy tên kia hạ thủ không biết nặng nhẹ, ngươi xem nếu bị thương nặng thì tìm đại phu khám cho hắn một cái, không có chuyện thì đưa hắn vài thứ xem như bồi thường.” Cô nương kia khí phách nói xong câu đó liền vung tóc đuôi ngựa ly khai, người nam tử còn lại sau lưng nàng cũng nhanh chóng rời đi, chắc là để tìm người bị hại ngày hôm qua đi.
Người bị hại Phạm Nhạc vội vã rụt về, mẹ nó, bé gái kia thật quá mạnh mẽ a, làm tim cậu đập bùm bùm bùm bùm, loại con gái này lớn lên không biết người đàn ông nào mới dỗ được, có lẽ người ta cũng không cần một nam nhân mà là cần một nữ nhân mềm mại chăng? Trong đầu đột nhiên hiện ra hình ảnh một người con gái khí phách ôm một người con gái nhỏ nhắn ôn nhu, Phạm Nhạc không khỏi rùng mình một cái, cậu nhất định là não rút mới nghĩ tới màn này.
Phạm Nhạc đắm chìm trong dư uy khí phách thất hồn lạc phách ôm hai cái bánh bao cùng mấy miếng điểm tâm quay về, thời buổi này làm khất cái cũng không dễ lăn lộn a, đều có tổ chức có kỷ luật. Cậu vừa đi vừa cảm thán.
Đột nhiên Phạm Nhạc cả người như bị điện giật qua, trong đầu cậu hiện lên thân ảnh của tiểu cô nương kia, sau đó đem nội dung cốt truyện ra đối chiếu, mẹ nó, đây không phải là nữ chính Tiêu Hồng Ảnh trong “Ăn mày được thiên hạ” sao!
Nhanh chóng chạy trở về, tìm được nữ chính hỏi một chút nói không chừng là có thể tìm được tung tích nam chính đâu! Bất quá vừa chạy vài bước cậu lại chạy trở về, Lý Ly còn đang đói đâu, trước đem đồ ăn về đã.
Phạm Nhạc một hơi chạy về đem đồ buông xuống định xoay người rời đi, lại bị Lý Ly kéo lại ống quần.
” Đại ca ca còn chưa tìm được người sao?”
“Đã có chút đầu mối, Ly nhi ngoan, đại ca ca đi một lát sẽ trở lại!” Phạm Nhạc đem Lý Ly ôm vào trong ngực vỗ nhẹ lưng bé một chút.
“Không muốn đâu, đại ca ca có thể nói cho Ly nhi người kia tên gì sao, Ly nhi giúp đại ca ca cùng nhau tìm!”
“Này…” Phạm Nhạc nhìn ánh mắt tràn đầy chờ đợi của Lý Ly đột nhiên cảm thấy không thể mở miệng cự tuyệt, trầm mặc một hồi, cậu chỉ có thể gật đầu, “Được rồi, muội đem thức ăn ăn trước, đại ca ca lại mang muội cùng đi.” Cậu giơ lên một miếng điểm tâm màu xanh nhạt đưa đến bên miệng Lý Ly, “Nào, há mồm, a – -“
Ăn xong đồ ăn, Phạm Nhạc dắt tay Lý Ly cùng đi tìm Tiêu Hồng Ảnh.
” Đại ca ca, người huynh muốn tìm tên gì a?”
“Ừm…Là một bé trai sáu tuổi, tên là Mạch Sanh Tiêu.”
Hành tung của Tiêu Hồng Ảnh rất dễ tìm, chỉ cần túm một khất cái trên đường hỏi sẽ biết, ai bảo người ta là đại tỷ của khất cái trong thành Xương Uyển đâu.
Hai người Phạm Nhạc được dẫn tới trong một đại viện cũ nát, tuy rằng đều là rách rưới, thế nhưng so với cái chỗ cậu tìm tốt hơn nhiều, chí ít người ta còn tu bổ nóc nhà qua, sẽ không bị mưa dột.
Trong nhà này đều là trẻ con là người già, không có không khí trầm lặng như trong tưởng tượng của Phạm Nhạc mà là hiện ra sinh khí mạnh mẽ, không hổ là nữ chính a!
Những người đó đều tò mò đánh giá hai cái người xa lạ này, Phạm Nhạc cứ như vậy cõng ánh mắt của một viện tử tiến vào bên trong cùng của gian nhà, lúc này tiểu cô nương Tiêu Hồng Ảnh kia đã ngồi ở trên một băng ghế chờ cậu.
“Là ngươi muốn tìm ta?” Tiêu Hồng Ảnh nghi hoặc đánh giá thiếu niên trước mắt, cho dù mặc một thân quần áo rách nhưng khó che một thân quý khí, mặt là da trên người tuy bẩn, nhưng có thể nhìn ra da mỏng thịt non, tuyệt đối không phải là thứ mà khất cái bọn họ có thể có. Còn có đứa nhỏ thiếu niên dắt theo kia, bề ngoài nhìn rất sợ hãi, trên thực tế lại như sói con đang bảo vệ thức ăn. Thực sự là một sự kết hợp kỳ quái.
“Không sai, ta là muốn hỏi thăm một người, không biết có tiện hay không.” Phạm Nhạc hỏi, kể từ khi biết tiểu cô nương trước mắt là nữ chính cậu liền lên tinh thần, chỉ bằng vũ lực giá trị năm điểm của cậu tại trước mặt nữ chính giá trị vũ lực khủng bố căn bản không đủ nhìn a.
“Nếu đều là huynh đệ ngươi cứ nói đi, ta cho bọn họ giúp ngươi tìm một chút.” Tiêu Hồng Ảnh tuy rằng kỳ quái lai lịch hai người này, nhưng nàng có thể nhìn ra bọn họ không có ác ý cũng sẽ không để tâm nữa, có đôi khi biết nhiều cũng không phải chuyện tốt.
“Đa tạ, tại hạ cần tìm người tên là Mạch Sanh Tiêu, một bé trai sáu tuổi.”
“Mạch Sanh Tiêu…Ta thực sự chưa từng nghe qua, nếu như ngươi xác định bé ở trong thành Xương Uyển ta bên này để A Nhất đi tìm về.” Tiêu Hồng Ảnh là một người dứt khoát.
Phạm Nhạc vừa nghe nữ chính cũng chưa từng nghe qua tâm tình thấp thỏm mừng rỡ liền trầm xuống, xem ra nữ chính còn chưa gặp được nam chủ, những người khác sợ rằng cũng không có hy vọng gì. Cậu nhìn thoáng qua ngoài phòng, đã xế chiều, thời gian không còn nhiều lắm.
Cậu tra tin tức nhiệm vụ một chút, phía dưới hiện lên còn một giờ, quên đi, đều đến mức này còn tiếp tục tìm cũng không ý nghĩa gì nữa, không bằng mặc cho số phận, nói không chừng như vậy trái lại có thể gặp được.
“Không cần, xem ra là thời cơ chưa tới. Vô luận như thế nào vẫn đa tạ cô nương, tại hạ còn có một chuyện muốn nhờ, xin cô nương có thể đáp ứng.”
“Ngươi nói.”
“Mong cô nương có thể thay ta chiếu cố đứa nhỏ này.” Phạm Nhạc nắm tay Lý Ly đem bé kéo đến trước người.
Hết chương 6.

Advertisements

One thought on “KCTCTS – Chương 6

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s