TSCHMXMHT – Chương 33 + 34

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

large (2)

Chương 33
Trong một mảnh im lặng quỷ dị, Khấu Thu bình tĩnh đi về phía bên trái mấy bước, chọn thức ăn để vào khay, “Kỳ thực tôi đến để lấy hoa quả, mọi người cứ tiếp tục.”
Khấu Bân Úc nhịn không được đỡ trán, thằng nhỏ ngốc này.
Người đàn ông trung niên kinh ngạc nói, “Ấy, hình như cậu cầm là cà chua.”
Khấu Bân Úc thực sự nhìn không được, quyết định đứng ra giúp đỡ em ba của mình thoát ly khốn cảnh, vội vàng lấy mấy thứ để vào trong mâm của cậu.
Khấu Thu liếc anh ta một cái, cau mày nói, “Anh xác định dưa chuột là thuộc loại hoa quả?”
Khấu Bân Úc, “…Anh còn có việc, đi trước nhé.”
Sau đó yên lặng lui ra.
Khấu Thu ngửa đầu nhìn trần nhà, hình như cậu bị đoạt lời kịch.
Lận An Hòa không hiểu sao thấy vẻ mặt oán niệm của Khấu Thu rất khả ái, từ trước có đủ loại tiểu thư khuê các ở trước mặt anh giả trang mảnh mai khả ái, bất quá diễn xuất liếc mắt là có thể xem thấu sẽ chỉ làm người chán ghét, thiếu niên ở trước mắt, chớp chớp lông mi dài mảnh, ánh mắt vô tội, không khỏi làm cho người ta sản sinh xúc động muốn đến xoa bóp khuôn mặt cậu.
Khấu Thu thấy miếng dưa hấu yên lặng đưa đến trước mặt mình, nghi ngờ bưng khay nhìn chủ chân cái tay cầm miếng dưa.
Lận An Hòa, “Ăn cái này.”
Khấu Thu chỉ vào hoa quả đặt ở phía sau dưa hấu, “Có thể đổi thành cái kia không?”
Lận An Hòa, “Cậu thích quả vải?”
Khấu Thu, “Không, nó đắt hơn một chút.”
Người đàn ông trung niên kinh ngạc thấy Lận An Hòa luôn luôn vô cùng vô tình lãnh khốc, thật sự đem dưa hấu đổi thành vải, nội tâm rít gào: Quả nhiên là chồng trước! Chồng trước! Chồng trước!
Cái kiểu sau khi chia tay còn đem vải đưa đến tận tay cho người ăn này tuyệt đối là chân ái!
Khấu Thu thấy anh không có truy cứu chuyện mới vừa rồi thì cũng yên lòng.
Người đàn ông trung niên kiềm chế một bụng hóng hớt, “Đứa nhỏ này họ Khấu, chẳng phải là… “
Lận An Hòa gật đầu, “Là con trai thứ ba của Khấu Qúy Dược,” nói rồi, cũng giới thiệu với Khấu Thu, “Vị này chính là tổng tài của thiết bị điện Tụ Lực, Hữu Thủ Biên Y Luyến. (Cánh tay phải không muốn xa rời)”
Khấu Thu, “Đây là…tên người?”
Người đàn ông trung niên cười ngây ngô nói, “Gọi chú Hữu là được rồi.”
Khấu Thu vừa muốn nói gì đó, đã thấy một người đàn ông cùng người đàn ông trung niên ngũ quan rất giống đi tới, nhưng ông ta rõ ràng gầy hơn rất nhiều, vóc dáng rất cao, cùng một kiểu ngũ quan nhưng đặt ở trên mặt ông ta lại nói không nên lời tuấn tú.
Ông ta mở miệng, thanh tuyến thật đẹp, “Lận tổng.”
Lận An Hòa khẽ gật đầu.
Người đàn ông trung niên nói với Khấu Thu, “Đây là em chú, Tả Thủ Biên Y Kháo (Cánh tay trái để dựa vào).”
Tả Thủ Biên Y Kháo cùng Lận An Hòa chào hỏi xong, sau đó ở bên tai người đàn ông trung niên nói gì đó, chỉ thấy người đàn ông trung niên nhíu mày, sau đó nói, “Lận tổng, tôi trước xin lỗi không nói chuyện tiếp được.”
Lận An Hòa gật đầu.
Khấu Thu nhìn theo hai anh em họ rời đi, cảm khái nói,, “Tên người trong thành thật hoa lệ.”
Ngay cả dòng họ cũng bất đồng.
Lận An Hòa đang châm rượu, động tác liền mạch lưu loát, đẹp trai không thốt lên lời, “Mẹ của bọn họ là nhà văn, đặt tên rất chú ý, hai người con trai một theo họ cha, một theo họ mẹ.”
Nói xong, anh liếc nhìn Khấu Thu từ trên xuống dưới, “Cậu cao hơn.”
Khấu Thu gật đầu, “Lần thứ hai phát dục.”
Lận An Hòa, “Cũng nhanh thành niên, tốt.”
Khấu Thu, “Tôi cũng hiểu được là tốt.”
Trước đó vài ngày còn là hội viên Tấn Lôi cư nhiên lại bảo cậu ta muốn thành niên!

Khấu Bân Úc nhìn Khấu Thu từ từ đi về phía anh, nhịn không được sờ sờ mũi, “Em đến rồi.”
Khấu Thu, “Em đoán anh càng muốn nói ‘Em cư nhiên sống trở về.’ “.
Khấu Bân Úc nhíu mày, lẽ nào không cẩn thận đem suy nghĩ thật trong lòng nói ra?
Khấu Thu, “Ánh mắt anh bán đứng anh rồi.”
… Khấu Bân Úc ho nhẹ hai tiếng, vội vàng đem đề tài đi vòng qua chỗ khác, “Anh dẫn em đi thay quần áo.”
Khấu Thu liếc nhìn quần jean cùng áo phông ngắn tay tối màu trên người, quả thực ở trong đám người tây trang giày da có vẻ có chút cổ quái.
Khấu Bân Úc liếc nhìn Khấu Nguyên cách đó không xa, trong mắt mang theo trào phúng, “Mặc gì thì mặc, cũng phải chỉn chu và nhìn thoải mái hơn người nào đó.”
Đối với đứa em họ đến làm con thừa tự này, Khấu Bân Úc hoàn toàn không có một chút thiện cảm, mấy năm trước anh thích chơi bời, Khấu Nguyên còn tưởng anh là thằng ngốc, cư nhiên khích anh quang minh chánh đại khai chiến với anh cả, mỹ danh nói em trai vĩnh viễn đứng sau lưng anh.
” Phải biết cậu ta đã bắt đầu chuẩn bị từ đêm qua, hôm nay lại vẫn không hài lòng với y phục, riêng ở giữa đường xuống xe lại mua một bộ.”
Khấu Thu, “Đã nhìn ra, mác trang phục còn chưa kéo xuống.”
Khấu Bân Úc nhìn sang, đúng thật, phía sau cái mông còn thò ra cái mác, theo động tác của Khấu Nguyên lay qua lay lại, rất buồn cười.
“Ai u, bảo an cư nhiên thả anh đi vào.” Một giọng nói từ phía sau truyền tới.
Khấu Manh Trân mặc váy vàng nhạt đi tới, đem số đo hoàn mỹ của cô ta khoe ra vô cùng tinh tế.
Chỉ từ câu nói này Khấu Bân Úc đã biết là cô ta ngáng chân Khấu Thu, “Manh Trân, bữa tiệc hôm nay rất quan trọng, một vừa hai phải thôi.”
Khấu Manh Trân cười thật ngọt ngào, “Đương nhiên. Bất quá chỉ sợ anh ta không có thời gian thay quần áo, bữa tiệc lập tức bắt đầu nha, cha bảo chúng ta qua đấy.”
Nói xong, không nói thêm cái gì làm khó dễ nữa, xoay người rời đi.
Khấu Thu nhíu mày, đáy lòng có một loại dự cảm xấu.
Khấu gia tất nhiên là ngồi ở hàng trước nhất, cũng là bàn tròn dễ thấy nhất, Khấu Qúy Dược mặc âu phục xanh đậm, hợp với tóc dài, tuấn dật không nói lên lời, An Lôi ngồi bên cạnh ông, nữ nhân xinh đẹp kết hợp với người đàn ông sự nghiệp thành công luôn luôn hấp dẫn tầm mắt của người ta nhất, xung quanh không ít người đều nhìn An Lôi với ánh mắt ước ao ghen tị.
Bất quá dễ thấy nhất phải kể tới một món điêu khắc tinh tế đặt ở trước mặt Khấu Nguyên, gỗ hoàng dương cao cấp được tạo hình thành chiếc tủ bát xinh đẹp, trông rất sống động, giống như vật sống.
Thấy Khấu Thu nhìn lại đây, cậu ta đắc ý nói, “Đây là tác phẩm cuối của Hoàng Công, là tôi đặc biệt đi cầu tới.”
Hoàng Công tên thật là Hoàng Chính Kiệt, tổ tiên làm điêu khắc, tác phẩm của ông quả thực là thiên kim khó cầu, càng không nói là tác phẩm cuối cùng.
Ngay cả Khấu Qúy Dược đều khó được nói, “Có lòng.”
Khấu Nguyên ở trên hoa văn nhấn hai cái, cửa tủ liền mở ra, bên trong là một bộ đồ dùng cơm chỉnh tề, ngay tầng dưới chót nhất cũng được tỉ mỉ mài ra hoa văn, người chung quanh đều ghé mắt tán thán, nói, “Qủa thực tác phẩm của Thần.”
“Không chỉ vậy cửa tủ còn có thể tự động đóng mở, có thể để đồ.” Nói rồi ấn nút tròn ở bên cạnh, kệ trưng bày thứ nhất cư nhiên tự động bắn ra, lại ấn một lần, lại thụt vào.
Ánh mắt Khấu Nguyên mang theo vài phần khiêu khích nhìn về phía Khấu Thu, “Em ba, em nghĩ món quà này thế nào?”
Người chung quanh nghe đến tiếng xưng hô “em ba” này đầu tiên là ngẩn ra, rất nhanh phản ứng kịp đây là con riêng Khấu Qúy Dược nhận trở về, nhìn nhìn lại ăn mặc của Khấu Thu, trong lòng cũng hiểu rõ địa vị trong nhà của cậu.
Con riêng không được cưng chiều, bọn họ ngồi chờ xem kịch vui là được.
Chỉ thấy Khấu Thu cười lạnh một tiếng, tay trái nâng đầu, nhướng mày đánh giá Khấu Nguyên, “Còn có thể thấy thế nào, anh đây là muốn ám chỉ người nhận quà sớm xuất quỹ (mở tủ-cơ mà là tiếng lóng chỉ gay muốn công khai=come out)?”
Hết chương 33
Chương 34
Tay Khấu Nguyên giấu ở dưới bàn rất nhanh nắm chặt, Khấu Thu một câu nói ra, cái tủ điêu khắc này vô luận thế nào cũng không thể tặng đi được nữa, trước nghe được Lận An Hòa thích thưởng thức loại vật nhỏ này, cậu ta phí bao công sức mới cầu được Hoàng Công vì cậu ta mà điêu khắc ra, hôm nay lại phải trơ mắt nhìn tâm huyết như nước chảy lại về biển Đông.
Một thanh âm ôn nhu đánh vỡ cục diện bế tắc, An Lôi trong mắt hàm chứa lo lắng, “Chuyện này đừng nhắc lại nữa, A Nguyên cũng là có ý tốt, nói như thế nào cũng là tâm ý của thằng bé.”
Đoan trang ưu nhã, rộng lượng xinh đẹp, đem phẩm đức tốt đẹp của bà chủ gia đình diễn dịch hoàn mỹ không chút tỳ vết.
So sánh ra, Khấu Thu rõ ràng là có vẻ chua ngoa, không coi ai ra gì.
Khấu Bân Úc nhẹ nhàng đụng cậu một cái, ý tứ nhượng cậu nói cái gì đó.
Khấu Thu không sao cả cầm lấy một quả dưa chuột lên gặm, thuận tiện tặng cho An Lôi một biểu tình: Mi mắt giương lên, ánh mắt khinh miệt, khóe miệng cong lên 15 độ, ý tứ không cần nói cũng biết –
Cút xa một chút.
Mọi người vây xem đều cúi đầu, làm bộ không phát hiện.
Tiểu thiếu gia Khấu gia này… Thật phách lối!
Khấu Thu hoàn toàn không cảm giác thấy ánh mắt của mọi người, bởi vì cậu thấy một người còn phách lối hơn, đỉnh đầu là kiểu tóc loạn thất bát tao, giữa một đám người nổi tiếng mặc đồ thể thao rộng thùng thình, trong miệng ngậm băng vỡ, đi giày Nike, biểu tình đặc biệt cao ngạo.
Ngay lúc cậu định tiến lên một bước nhìn kỹ hơn, ánh đèn đột nhiên tối xuống, tia sáng tập trung chiếu thẳng lên một người, Lận An Hòa ở giữa sự chăm chú của mọi người đi vào giữa sân khấu.
Tây trang màu đen ôm lấy vóc người hoàn mỹ, kiêu ngạo cùng lý trí, ngay cả hô hấp của anh cũng làm cho người ta thấy đặc biệt mê hoặc.
Khấu Thu nói thầm, gien của tiểu yêu tinh này thật mê người, tổng hợp được bộ dáng như vậy đã là có vốn liếng rồi.
Tương lai nghề bác sĩ chỉnh dung của cậu nhất định sẽ rất nổi tiếng.
“Cảm ơn mọi người đã đến dự buổi tiệc hôm nay,” Tiếng nói tràn ngập từ tính mang theo hương vị mê hoặc lòng người, anh nói rất ngắn gọn, ý tứ đại khái là về lĩnh vực hợp tác mới gần đây của Lận gia và Khấu gia.
Chỉ cần nói mấy câu đã tạo thành oanh động không nhỏ.
Lận gia và Khấu gia quan hệ vẫn tốt, nhưng sản nghiệp hai nhà lại hoàn toàn bất đồng, vừa nghe đến hợp tác thì đều nghĩ như thiên phương dạ đàm, đều suy đoán đây có phải là khúc dạo đầu của một đám hỏi.
Nghĩ như vậy, ánh mắt của mọi người nhìn Khấu Manh Trân và Khấu Nhan liền có ý tứ sâu xa, hai vị tiểu thư Khấu gia, không biết Lận An Hòa coi trọng vị nào.
Chỉ có người đàn ông trung niên lúc trước chạm mặt với Khấu Thu là bình tĩnh nhất, những người này biết cái gì, đây không phải đám hỏi, mà căn bản là tái hôn!
Lận An Hòa nói xong, đại biểu tiệc tối chính thức bắt đầu.
Ánh đèn lần thứ hai sáng lên.
Khấu Thu liền thấy được người đàn ông trước đó, đầu tóc rối loạn, hai tay cắm túi quần đi về phía bàn bọn họ.
Rất hiển nhiên, không chỉ mình cậu thấy anh ta, An Lôi trợn to đôi mắt đẹp, bên trong xen lẫn chán ghét và phiền toái, rất nhanh lại biến mất.
“Anh rể.”
Khấu Qúy Dược gật đầu, “Cậu tới chậm.”
An Minh ngồi xuống, vị trí vừa lúc là bên cạnh Khấu Thu, nhìn An Lôi ánh mắt rất có ý tứ.
Khấu Thu híp mắt một cái, đã sớm nghe nói chị em họ An quan hệ không tốt, không nghĩ tới kém đến nỗi này…
Thật vui ha.
An Lôi cười đến rất ôn nhu, cần cổ trắng nõn hợp với dây chuyền ngọc bích, giống như thiên nga cao quý trang nhã, “Chú và anh rể trước đó vài ngày còn nói về cháu.”
Khấu Qúy Dược mấy ngày nay đều không về nhà, chú đi chỗ nào cùng ông ta tán phét chuyện nhà?
Khấu Bân Úc ho nhẹ hai tiếng, đụng cùi chỏ Khấu Thu một cái.
Khấu Thu nhíu mày, “Chẳng lẽ tôi đem suy nghĩ trong lòng nói ra?”
Không ít người nhìn trời, nào chỉ là nói ra, giọng giễu cợt, ánh mắt khinh thường, khóe mắt nhướng lên, toàn thân cao thấp mỗi một tế bào đều không che giấu biểu tình khinh bỉ.
Nên nói không hổ là An Lôi, cho dù dưới tình huống như vậy, vẫn còn có thể bảo trì dáng vẻ đoan trang, “Con đứa nhỏ này hay thích nói đùa.”
Khấu Thu, “Ha hả.”
“Dừng ở đây đi.”
Khấu Qúy Dược nhíu mày nhìn Khấu Thu, trong mắt An Lôi lóe lên ý cười, biết đây là điềm báo tức giận của Khấu Qúy Dược.
Đừng nói bà ta, ngay cả Khấu Bân Úc cũng cho rằng Khấu Thu sẽ bị ăn mắng.
“Không được gọi thẳng tên, ta là cha con.”
Khấu Thu: “Cha.”
Khấu Qúy Dược thoả mãn gật đầu.
Mọi người, “….”
“Đừng quá phận đối với chị chú.” An Minh đột nhiên nói.
Khấu Thu nhướng mày, không phải nói quan hệ không tốt sao?
“Lỡ chị ấy chạy về nhà mẹ đẻ khóc, chẳng phải phiền chết.”
Khấu Thu chuyên tâm cắn dưa chuột, xem ra quan hệ là thật không tốt.
Chung quanh ánh sáng nhu hòa lại, âm nhạc cũng trở thành nhịp điệu Tăng-gô sôi nổi, trên sân khấu có không ít tuấn nam mỹ nữ đang khiêu vũ, Khấu Manh Trân cũng được một thanh niên tài giỏi đẹp trai mời ra nhảy, Khấu Bân Úc hướng Khấu Thu nháy mắt mấy cái, ý tứ là dẫn cậu đi chơi trò hay.
Khấu Thu nửa tin nửa ngờ đứng dậy theo anh ta đi đến một ngõ ngách vắng vẻ dùng để đặt rượu.
“Thế nào?”
“Cái gì thế nào?”
“Độ lớn của góc a.” Khấu Bân Úc dùng ánh mắt ý bảo cậu, “Ở chỗ này có thể bao quát toàn cảnh, ABCDEFG, toàn bộ thu vào trong mắt.”
Khấu Thu nhìn những người phụ nữ lộ nửa bộ ngực sữa đang ưu nhã khiêu vũ, yên lặng thở dài.
“Bân Úc.” Một giọng nữ dễ nghe truyền tới, “Sao anh lại ở chỗ này, em tìm anh mãi.”
Nói ròi ghét bỏ nhìn qua Khấu Thu, “Sao cậu lại ở cùng anh ấy?”
Ở cùng một chỗ với một đứa con riêng không đáng để mắt, lỡ khiến gia chủ Khấu gia đối với anh ta sinh ra hiềm khích, sau này ra riêng chẳng phải sẽ được phân ít gia sản hơn sao.
Người tới chính là Kinh Tĩnh trước đó vài ngày ồn ào đòi chia tay với Khấu Bân Úc.
Ánh mắt cô ta không chút che giấu bất mãn với Khấu Thu, ánh mắt sáng quắc nhìn Khấu Bân Úc.
Khấu Bân Úc liếc mắt nhìn người đàn bà phá phong cảnh này, nhàn nhạt nói “Cút.”.
Kinh Tĩnh trừng lớn hai mắt, tựa hồ không tin lời này là từ trong miệng Khấu Bân Úc nói ra, phải biết Khấu Bân Úc tuy rằng tính tình phong lưu, nhưng đối với phụ nữ nổi tiếng thương hoa tiếc ngọc.
“Bảo cô cút, không nghe thấy sao?”
Kinh Tĩnh nguyên bản còn định nói lời chất vấn nhưng vì câu này rốt cuộc không có nói ra, oán hận nhìn qua Khấu Thu, xoay người rời đi.
“Làm mất hứng, anh hai thiếu em một lần.” Nhìn Khấu Thu ánh mắt khó đoán, Khấu Bân Úc suy nghĩ một chút nói, “Nếu không em nói một yêu cầu, có thể làm được anh tận lực đi làm.”
Khấu Thu liếc anh ta một cái, “Thật?”
Khấu Bân Úc làm dáng thề, “So với vàng còn thật hơn.”
Khấu Thu chỉ chỉ bóng lưng Kinh Tĩnh đi xa, “Đi đi, không phải cho em mặt mũi, hung hăng đem cô ta ba ba ba.”
Khấu Bân Úc kinh ngạc nói, “Em xác định?”
Khấu Thu gật đầu.
“Phải bao lâu?”
“Kéo dài được bao lâu thì làm bấy lâu.”
“Đã như vậy,” Khấu Bân Úc vẻ mặt tráng sĩ bóp cổ tay, “Tuy rằng người phụ nữ kia nổi danh dính người, nhưng nếu em ba đã lên tiếng, anh cũng nghĩa bất dung từ (không thể thoái thác).”
Nói rồi, bi tráng rời đi.
Khấu Thu buồn bực, chỉ là nhượng anh ta đi ba ba ba đánh mặt, đối phương có phải hiểu lầm cái gì không?
Kinh Tĩnh nhìn lại thấy Khấu Bân Úc, sắc mặt vui mừng, chỉ biết anh ta đối với cô có cảm tình.
“Đi thôi.” Khấu Bân Úc ánh mắt phức tạp nhìn cô ta một cái.
“Đi đâu?”
“Thuê phòng.” Tuy rằng không biết em ba vì sao phải để cho mình và người phụ nữ này trên giường ba ba ba, nhưng nếu đã đáp ứng, thì phải làm được.

Ngày thứ hai, thái dương cứ theo lẽ thường mọc lên, cũng không phải cuối tuần, không phải ngày nghỉ lễ theo quy định, Khấu Thu nhận mệnh đeo túi sách lên lưng, đi về phía trường học không đường về.
Cơ Chi nhìn Khấu Thu múa bút thành văn, tấm tắc than kỳ, “Tôi nghe nói tối hôm qua cậu đi buổi tiệc tối đón gió của Lận An Hòa.”
Khấu Thu “Ừ” một tiếng, “Không có ý nghĩa lắm, nhưng thật ra có nhiều chính khách nổi tiếng tới.”
Cơ Chi gật đầu, “Đó là tất nhiên, cha tôi vốn muốn tôi cùng đi, nhưng tôi không thích hoàn cảnh ầm ĩ.”
Khấu Thu chép xong đề cuối cùng, duỗi thẳng thắt lưng, “Đại công cáo thành.”
Cơ Chi nhìn thoáng qua, “Chữ “tóm tắt” kia không phải đáp án.”
Khấu Thu giơ bút “xoèn xoẹt” đem hai chữ tóm tắt xóa rớt, đi nộp bài tập.
Cơ Chi: …Thật có lệ.
Trần Vân đi rồi, tất nhiên sẽ có giáo viên chủ nhiệm mới kế nhiệm cô ta, Khấu Thu nhìn người đàn ông tóc tím trên bục, vẫn là sửng sốt một chút.
Smart (não tàn, kiểu trẻ trâu bắt chước mấy kiểu tóc của ban nhạc Rock Nhật Bản) từ đâu tới?
Lại nhìn, mặt mũi quen quen, bỏ đi màu tóc như sấm sét giật người, đích thị là An Minh đụng phải ở tiệc tối hôm qua.
Quan mới nhận chức đốt ba ngọn lửa (Các quan chức mới nhậm chức, thường xuyên thực hiện một vài điều để thể hiện tài năng và quyết tâm của mình, sau đó đâu lại vào đấy, lửa ở đây tượng trưng cho sự đẹp mắt, ấn tượng, mạnh mẽ.), An Minh tuyệt đối làm không nổi một giáo viên nghiêm nghị,
Anh ta đứng trên bục giảng, gió loạn ngoài cửa sổ đem mái tóc tím thổi dựng thẳng lên, An Minh ánh mắt nghiêm khắc, mở miệng nói, “Tôi họ An, gọi là An Minh, các bạn có thể gọi tôi là thầy An, lời thừa không nói nhiều, mặc kệ lớp khác yêu cầu thế nào, trong lớp của tôi, một, không được nhuộm tóc, hai, không được xỏ lỗ tai, ba, ăn mặc đúng đắn, không mặc lố lăng; cuối cùng: không đeo đồ trang sức khoa trương.”
Các bạn học lớp A ngửa đầu 45 độ ưu thương nhìn thầy chủ nhiệm tóc nhuộm tím, xỏ lỗ tai, đeo mắt kính khoa trương, một thân quần áo lôi thôi lếch thếch.
“Phía dưới tôi sắp xếp lại chỗ ngồi một chút.”
Mười lăm phút sau.
Trần Nhạc Thiên gắt gao bấu lấy bàn Khấu Thu, rơi lệ gào thét, “Tôi không muốn đi, tôi không muốn rời khỏi các cậu lên ngồi hàng đầu, chết cũng không muốn!”
An Minh nhìn một màn khôi hài này, thản nhiên nói, “Chỗ ngồi dựa theo thành tích, những bạn ngồi ba hàng đầu lượng bài tập mỗi ngày ít hơn một nửa những bạn khác, em không ngồi có thể nói, thầy sẽ xếp các bạn khác vào.”
Nghe được giảm một nửa bài tập, Trần Nhạc Thiên lập tức ôm túi chạy về phía trước, “ヾ (  ̄ ▽  ̄ ) Bye~Bye~”

Khấu Thu bình tĩnh thu thập bàn bị Trần Nhạc Thiên bới tán loạn, liếc nhìn Cơ Chi còn chưa tiếp thu thực tế, “Cậu sẽ không cho là mình so với bài tập ít đi còn quan trọng hơn chứ?”
Cơ Chi, “Ngay vừa rồi tôi còn đối với việc này tin tưởng không nghi ngờ gì.”
Nói rồi nhìn Trần Văn Tĩnh, “Cũng là cậu tương đối có lương tâm.”
Trần Văn Tĩnh ngượng ngùng cười cười, “Kỳ thực tôi lần trước thi hỏng, muốn ngồi cũng chỉ có thể ngồi hàng thứ tư vị trí đầu tiên bên phải, nơi ấy ánh sáng không tốt lắm.”

An Minh tới sau, kỷ luật trong lớp chiếm được cải thiện trước nay chưa từng có, nhất là lúc học, quả thực có thể nói là lặng ngắt như tờ, nguyên do là do quy định của anh ta, tố cáo người nói chuyện trong lớp có thể miễn làm bài tập ba ngày.
Một chiêu này đỉnh hơn cả mười uỷ viên kỷ luật.
Ngày thứ ba lên lớp, An Minh đang ở trên bục giảng bài, mới từ trên bảng đen viết chữ xong xoay người lại chỉ thấy Trần Nhạc Thiên nhấc tay tâu, “Thầy, phía sau bạn này với bạn này vừa nói chuyện riêng.”
Cơ Chi lặng lẽ nói, “Loại đâm thọc này không phải lén tâu thì tốt hơn sao?”
Khấu Thu không thể không “Ừ” một tiếng, “Đây không phải là mấu chốt.”
Cơ Chi, “Mấu chốt là gì?”
Khấu Thu không trả lời, ý bảo cậu nhìn An Minh.
Chỉ thấy An Minh nhìn Trần Nhạc Thiên, ánh mắt sâu kín.
Cơ Chi đột nhiên nhớ tới hình như Trần Nhạc Thiên ngồi hàng đầu tiên.
Khấu Thu thản nhiên nói, “Cậu ta vừa rồi cùng người phía sau truyền giấy, thuận tiện thấy người khác nói chuyện.”
Đối mặt với Trần Nhạc Thiên kiêu ngạo ưỡn ngực ngẩng đầu cầu khen ngợi, Cơ Chi cảm giác mình thực sự không đành lòng nhìn tiếp nữa.
Hết chương 34.

Advertisements

3 thoughts on “TSCHMXMHT – Chương 33 + 34

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s