TSCHMXKHT – Chương 35 + 36

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

sơn tra

sơn tra

Chương 35
Trần Nhạc Thiên như gà trống thua trận, ủ rũ cúi đầu ghé vào trên bàn.
Trần Văn Tĩnh dỗ dành cậu ta, “Tốt xấu cậu cũng ít đi bài tập của ba ngày.”
Trần Nhạc Thiên ngẩng đầu mắt dính thành một đường, “Cái giá là bản kiểm điểm mười nghìn chữ.”
Vì vậy, nhờ người nào đó thiếu IQ, nhóm bốn người lần thứ hai khôi phục bộ dáng lúc trước.
“Đúng rồi, các cậu biết vở kịch <Romeo và Juliet> của trường thời gian trước không?”
Khấu Thu gật đầu, lúc bọn họ diễn tập cậu và Mặc Vấn cũng ở đó.
“Nghe nói ở trong thành lấy được thưởng, còn là giải nhất.”
Nghĩ đến nội dung vở kịch trước thấy qua, Khấu Thu chọn im lặng.
“Hai ngày này ba nhóm kịch đoạt ba giải đứng đầu sẽ đi lưu diễn ở các trường học, mấy ngày nữa vừa vặn đến trường chúng ta.”
Khấu Thu trước mắt sáng ngời, “Nghỉ sao?”
Cơ Chi gật đầu, “Có thể nói như vậy, ngày đó vừa đúng là thứ bảy, nhưng vẫn cần đúng giờ đến trường.”
Lúc nghỉ trưa. “Khấu Thu nhận được tin nhắn, là từ số lạ, nội dung rất đơn giản: Sau khi tan học tới tìm tôi.”
Hầu như theo bản năng, Khấu Thu có thể kết luận người gửi là Trần Chu.
Không khí trong phòng làm việc nhờ thảm thực vật xanh biếc nên so với bên ngoài tươi mát hơn nhiều, lúc này mặt trời đã lặn, cả dãy nhà có vẻ đặc biệt quạnh quẽ.
Trần Chu đang đi tới đi lui trong phòng làm việc, bước đi rất mất trật tự, mười ngón giao nhau dùng sức ma sát, da tay mềm mại đều bị chà xát hồng lên, lúc Khấu Thu tiến vào, anh ta bởi vì đột nhiên dừng bước, còn suýt nữa ngã lộn mèo một cái.
Dưới vẻ ngoài mỹ lệ là sự bất cẩn tuyệt đối bất đồng, thậm chí có vẻ ngu ngốc.
“Em, em đã đến rồi.” Trần Chu trời sinh có chút nói lắp, có lúc một câu nói phải thật lâu mới có thể nói ra hoàn chỉnh, còn thường thường không thể diễn đạt được ý nghĩ.
Chỉ có Khấu Thu biết, đây là bởi vì đầu óc của anh ta thời thời khắc khắc luôn không ngừng tự hỏi vấn đề, một khi anh ta dừng việc tự hỏi lại, sẽ nói so với bất kỳ ai còn trôi chảy hơn.
Khấu Thu có đôi khi kìm lòng không đặng mà nghĩ, Trần Lâm và Vạn Yến gien như vậy làm sao có thể sinh ra được Trần Chu IQ cực cao như vậy, tính cách dịu ngoan như dê, tâm tư lại tàn nhẫn hơn độc xà.
Trần Chu rót cho Khấu Thu một chén trà, hương trà nồng đậm, còn cố ý bỏ thêm sơn tra (táo gai) Khấu Thu thích nhất.
Thấy Khấu Thu không uống, anh ta có chút tiếc nuối nói, “Em đối với anh, xa lạ hơn rất nhiều.”
Khấu Thu nói, “Chúng ta còn chưa thân quen đến có thể ăn đồ do đối phương đưa tới.”
Trần Chu cười cười, xinh đẹp đến nhật nguyệt đều phải thất sắc, “Tốt xấu chúng ta là thân nhân.”
Khấu Thu, “Bất quá là trên danh nghĩa mà thôi, thân nhân chân chính có cùng huyết thống của anh hiện đang chờ anh trở về ăn cơm chiều.”
Trần Chu rũ xuống mi mắt, trong mắt lóe lên ánh sáng không rõ, sau đó ngẩng đầu nhìn Khấu Thu, “E rằng em nói sai rồi, chí ít là nói không đầy đủ.”
Bị ánh mắt như vậy nhìn thẳng, Khấu Thu chỉ cảm thấy như bị độc xà quấn chặt cổ, thậm chí không muốn ở lâu, ngay câu tạm biệt cũng không nói đã đẩy cửa rời đi.
Trần Chu ngồi tại chỗ, trên mặt lộ ra ý cười khó hiểu, chờ Khấu Thu đi hồi lâu, anh ta mới đứng dậy, đem nước trà trong chén đổ vào bể cá.
Nguyên bản cá nhỏ đang vui vẻ bơi lội dần dần dừng lay động.
Khấu Thu ném rụng một tên biến thái, rất nhanh ở cửa dãy phòng phòng đón một tên biến thái khác.
Đôi mắt màu lục hàm chứa ý cười, Thủy Sam vươn tay, “Thầy chờ em đã lâu.”
Khấu Thu tự nhiên sẽ không đi nắm tay anh ta.
Thủy Sam nhìn lên lầu, “Em còn tới làm cố vấn tâm lý?”
Khấu Thu đi về phía trước, “Không có, khuyên thầy cũng đừng qua.”
Thủy Sam đuổi kịp, hứng thú hỏi, “Vì sao? Thầy nghe các học sinh nói rất hiệu quả.”
Khấu Thu, “Qủa thật, nửa đợt trị liệu thấy hiệu quả nhanh, trước đây có một minh tinh bởi vì công ty không cho phép nghệ sĩ yêu đương, ba năm không kết giao bạn bè nữ, áp lực lớn đến không chịu nổi nên đi tìm Trần Chu cố vấn tâm lý, chỉ dùng ba ngày liền khỏi rồi.”
Thủy Sam nhíu mày, “Cố vấn tâm lý không phải là một quá trình lâu dài sao?”
Khấu Thu, “Ngày đầu tiên Trần Chu nói cho anh ta biết công ty chỉ là không cho yêu khác phái, cách phản kháng rất đơn giản, ngày thứ hai, Trần Chu dẫn anh ta đi ăn cơm đi dạo phố đi xem phim, ngày thứ ba, minh tinh nam này thành công bị bẻ cong.”
Thủy Sam, “Ba ngày cải biến thế giới, thật tốt. Thứ bảy có kịch diễn lưu động, đến lúc đó sẽ rất có ý tứ.”
Khấu Thu trực giác có loại dự cảm xấu.
Quả nhiên, chỉ nghe Thủy Sam cười nói, “Nghe nói lần này là hai người lớp A cùng nhau viết kịch bản mới, làm một tiết mục đặc biệt cùng ngày.”
Anh ta dừng một chút, nhìn Khấu Thu, “Theo tướng mạo của em, nói thế nào cũng chạy không thoát số phận diễn một vai.”
“Diễn cái gì?”
Thủy Sam nói, “Tuy rằng ngay từ đầu thầy cực lực đề cử < Elise ở trên giường>, thầy diễn Elise, em diễn giường, đáng tiếc bị bác bỏ.”
Khấu Thu:… Bác bỏ thật đúng!!!
Thủy Sam vẻ mặt tiếc hận nói, “Cuối cùng quyết định diễn <Bầy thiên nga hoang dã>, chính là cái câu chuyện buồn nôn về vương hậu mới lên đem mười một vương tử biến thành thiên nga cuối cùng được nữ chính cứu vớt.”
Ngữ khí của anh ta mang theo phẫn uất, hiển nhiên còn vì ý kiến của mình bị bác bỏ mà tức giận.
Sau khi Thủy Sam mang theo tiếc nuối rời đi, Khấu Thu một mình trở về phòng học lấy túi sách, không nghĩ tới Cơ Chi, Trần Nhạc Thiên và Trần Văn Tĩnh đều ở đây, ba người bọn họ cùng trưng một biểu tình □□, cậu nhìn tôi, tôi nhìn cậu, cuối cùng vẫn là Cơ Chi mở miệng, ấp úng nói, “Thứ bảy này lớp muốn tổ chức một tiết mục đặc biệt.”
Khấu Thu gật đầu, “Tôi biết, là <Bầy thiên nga hoang dã>.”
Cơ Chi, “Ách, vậy cậu cũng biết cậu cần diễn một vai đi?”
Khấu Thu thở dài, “Nói đi, là diễn vương tử nào.”
Cơ Chi giãy dụa mãi, “Cũng không phải vương tử, nhưng so với vương tử còn quan trọng hơn.”
Khấu Thu nhướng mày, “Quốc vương?”
Cơ Chi, “…Vương hậu xấu xa.”
“Không phải nói có mười một vương tử sao?”
Cơ Chi tằng hắng một cái, “Tiết cuối cùng cậu trốn mất, thời gian tuyển chọn là lúc cậu không ở, Khấu Nguyên và Khấu Manh Trân thuyết phục cả lớp nhất trí đề cử cậu diễn vương hậu, cuối cùng ngay cả giáo viên huấn luyện đều nghĩ vai như thế rất có ý mới.”
Khấu Thu gật đầu, “Thì ra là thế.” Sau đó nhìn ba người kia, “Cùng đi sao?”
Ba người đồng loạt gật đầu như gà mổ thóc.
Trần Nhạc Thiên nghi ngờ nói, “Cậu không tức giận?”
Khấu Thu, “Tại sao phải tức giận?”
Không phải là diễn phù thủy sao, về phần diễn kịch linh tinh, cậu thích nhất hiện trường phát huy.
Tươi cười tà mị cuồng quyến như vậy, ba người Trần Nhạc Thiên thân thể run như cầy sấy, cái loại cảm giác mưa gió sắp tới này là cái gì?
Buổi tối, Khấu gia.
Khấu Qúy Dược sau nhiều ngày lần đầu tiên quay về dùng cơm, mấy tuần trước công tác ở sở nghiên cứu dày đặc khiến ông không thể phân thân. Vì vậy cơm tối đặc biệt long trọng, An Lôi thậm chí còn tỉ mỉ ăn mặc một phen.
Hình thức “Đương thời có một không hai” của Khấu Thu không ngoài ý muốn mở ra.
Bất đồng chính là, trải qua mấy lần trước thể nghiệm mấy loại hình thức cực phẩm khác, đương sự phá lệ bình tĩnh.
Trước mặt Khấu Thu để chiếc khay nhỏ, cậu một bên ung dung ở dưới khăn trải bàn vẫy đuôi, một bên lọc xương cá cho chính mình.
Khấu Qúy Dược để đũa xuống, “Ta nhận được thiệp mời, nói là các con muốn diễn kịch?”
An Lôi nói trước một bước, “Mấy đứa nhỏ đều có vai diễn.”
“Là diễn vai gì?”
Khấu Manh Trân trên mặt mang theo vẻ khoe khoang, “Con diễn công chúa, Khấu Nguyên diễn anh trai của con.”
Khấu Qúy Dược gật đầu, ánh mắt hướng về phía Khấu Thu, “Còn con?”
“Vương Hậu mới lên ngôi.”
Ngoại trừ Khấu Bân Úc, những người khác đều chờ xem kịch vui Khấu Thu bị Khấu Qúy Dược ghét bỏ, theo tính cách Khấu Qúy Dược, rất có thể sẽ nói một câu “Còn ra thể thống gì”.
Chỉ xem qua phim chiến tranh kháng Nhật Khấu Qúy Dược nghi hoặc, “Là làm cái gì?”
Khấu Thu mặt không đổi sắc nói, “Công chúa không biết pháp thuật, tổng cộng có mười một vương tử.”
Khấu Qúy Dược gật đầu, nhân vật chính không biết pháp thuật, có tận mười một vương tử, vương hậu mới chỉ có một, vậy là lợi hại nhất, vì vậy sờ sờ đầu Khấu Thu, “Tốt.”
Con hắn nhất định phải là lợi hại nhất.
Khấu Thu kiêu ngạo quẫy đuôi cá.

Vì vai của Khấu Thu chỉ ở mở đầu và phần cuối đi ra, ở giữa chuyện tình giữa công chúa và hoàng tử mới là trọng điểm, cho nên bình thường cũng chỉ là đối đối lời thoại, ngay cả diễn tập cũng chưa từng tham gia qua.
Hôm biểu diễn, Khấu Thu mặc trường bào màu xám, bên hông còn buộc một cái dây thừng to bằng tơ vàng, phụ trách đạo cụ sân khấu cho cậu một cây gậy phép, là đạo cụ dùng để phù thủy thi triển ma lực.
Khán đài có thể chứa hơn ngàn người bị nhét đầy, tuyệt đại đa số là phụ huynh nhận lời mời đến xem diễn, Khấu Qúy Dược vốn là ngồi ở hàng thứ ba, bất quá bị Thủy Sam mắt sắc trông thấy, vẫy vẫy tay gọi, hai người liền ngồi ở hàng thứ hai.
Trải qua lần gặp trước, hai bên đều lưu lại ấn tượng tốt.
Khấu Qúy Dược, “Khấu Thu lần này cần diễn một nhân vật rất lợi hại.”
Thủy Sam hai mắt lấp lánh, “Là vương hậu mới sao?”
Khấu Qúy Dược gật đầu, “Tuy rằng chưa xem qua truyện, nhưng nghe nói rất lợi hại.”
Thủy Sam nghiêm túc nói, “Có mười một vương tử vô dụng biến thành thiên nga, còn có một cái công chúa ăn hại, vương hậu đương nhiên lợi hại nhất.”
Trên sân khấu đội kịch <Romeo và Juliet> đang chào cảm ơn, thắng được ủng hộ của cả sảnh đường, người chủ trì đi ra giới thiệu chương trình, “Kế tiếp, là câu truyện cổ tích kinh điển được cải biên <Bầy thiên nga hoang dã>”
Dưới tiếng vỗ tay như thủy triều.
Khấu Nguyên mặc trang phục vương tử đẹp đẽ, nhìn Khấu Thu một thân áo bào màu xám, đeo tóc giả, trông có vẻ chẳng ra làm sao, cười khẩy nói, “Lát nữa cần cố gắng diễn vào, mẫu hậu.”
Hai chữ cuối cùng nhấn đặc biệt nặng.
Có không ít diễn viên cười nhẹ vài tiếng, Khấu Thu ăn mặc quả thực có chút quái dị, tất cả tinh lực của thợ trang điểm và trang phục đều đặt ở trên người công chúa và vương tử, huống hồ phối hợp diễn vai ác cần ăn mặc quái dị, càng thêm tăng cường hiệu quả xung đột đối diễn trong vở kịch.
Màn sân khấu chậm rãi kéo sang hai bên, phía sau sân khấu là phối cảnh trời xanh mây trắng, hợp với âm nhạc vui tươi, khiến cho lòng người thoải mái.
Mười một vương tử lên sân khấu, ở trong vườn hoa vui vẻ chơi trò chơi, trong đó phải kể tới Khấu Nguyên bộ dạng tốt nhất, đem y phục mặc rất có hình, thu được không ít reo hò.
Nhưng vào lúc này, âm nhạc đột nhiên biến chuyển, âm nhạc bén nhọn như dòng nước xiết, vương hậu mới ác độc cũng chính là Khấu Thu lên sàn.
Khấu Nguyên đi tới, nhìn vương hậu mới vẻ mặt bi thương nói, “Mỗi khi trong cung điện cử hành tiệc chúc mừng lớn, chúng tôi đều phải làm bộ vui chơi chiêu đãi khách nhân, lại không có được một chút bánh trái dư thừa nào để ăn, ngài chỉ cho chúng tôi một chén trà cát, sau đó nói với chúng tôi, đây là đồ ăn ngon, mặc dù như thế, chúng tôi cũng chưa bao giờ oán hận qua, lẽ nào ngài không thể bỏ cho chúng tôi một con đường sống?”
Không thể không nói, diễn xuất của cậu ta trải qua diễn tập đã đạt đến tầng cao mới, có không ít người bị rung động, liên đới thành đối với vương hậu càng căm hận hơn.
Khấu Nguyên đưa lưng về phía khán giả, trong mắt lóe lên nụ cười đắc ý.
Tiếp tục dùng ngữ điệu ngâm nga, “Xin hãy thương hại chúng tôi, nhân từ sẽ…”
Lời còn chưa nói hết, chỉ thấy Khấu Thu giơ lên gậy phép, hướng về phía Khấu Nguyên đang thao thao bất tuyệt lạnh lùng nói, “Biến thành tỏi cho ta!”
Khán giả bên dưới:…
Khấu Thu thấy Khấu Nguyên bởi vì khiếp sợ, dừng lại việc đọc lời kịch dài dòng, hài lòng nói, “Đã sớm muốn đem ngươi biến thành tỏi, để một lớp bỏ bên ngoài bao lấy miệng ngươi, không cần phải nói ra những lời vô ích nữa.”
Nói xong, lại hướng về phía công chúa ăn mặc long trọng Khấu Manh Trân giơ lên gậy phép, “Ngươi thì biến thành bao tải là được rồi, luôn luôn trang a, trang a, trang a…” (trang trong trang bức giả vờ, ở đây cũng có nghĩa hành trang, đựng đồ)
Hết chương 35.

Chương 36
Đây không thể nghi ngờ là một sân khấu kịch hung mãnh nhất trong lịch sử, không chỉ khán giả rung động, nhân vật chính cũng rung động, phần cuối câu chuyện cư nhiên biến thành công chúa bao tải chứa mười hai củ tỏi buồn bã tan hát rời sân.
Theo màn sân khấu chậm rãi khép lại, đèn lần thứ hai sáng lên, Khấu Qúy Dược và Thủy Sam dẫn đầu vỗ tay, Khấu gia gia chủ đều vỗ tay, người ở chỗ này đều là nhân tinh, cũng vội vàng vỗ tay theo, trong đó không thiếu thanh âm ủng hộ, ca ngợi.
Khấu Qúy Dược thoả mãn gật đầu, “Con ta anh dũng.”
Hậu trường.
Khấu Manh Trân đỏ mắt hướng Khấu Thu gầm nhẹ, “Anh điên rồi sao? Anh có biết tôi vì sân khấu kịch này bỏ ra bao nhiêu tâm huyết không! Bây giờ bị anh nói mấy câu toàn bộ đều bị hủy, bị hủy!”
Khấu Thu đem tóc giả gỡ xuống, cất xong gậy phép, giọng nói rất bình thản, “Nếu như cô cùng Khấu Nguyên không đề cử tôi diễn nhân vật này, cũng sẽ không náo động đến mức này.” Cậu đứng lên, “Cất tâm tư chửi bới người khác của cô đi, đã muốn làm thì phải chuẩn bị tốt một ngày cũng đồng dạng bị cho là trò cười của người khác.”
Khấu Manh Trân trong mắt nước mắt từng giọt lớn chảy xuống, nhìn chằm chằm Khấu Thu gằn từng chữ một, “Anh sẽ hối hận, rất nhanh.”
Khấu Thu không sao cả từ bên cạnh cô ta đi qua, khi đi tới cửa, quay đầu lại, “Đúng rồi, vừa rồi chuyện cười trên sân khấu rất buồn cười.”
Từ phía sau đài rời đi, Khấu Thu nghĩ đến tiệc đón gió mấy ngày trước của Lận An Hòa, thần sắc quỷ dị ở đáy mắt Khấu Manh Trân, nhíu nhíu mày, chắc chắn cô ta đang nắm điều gì đó bất lời với cậu.
Mặc dù trong lòng nhiều oán giận hơn nữa, Khấu Manh Trân vẫn là chỉnh đốn sắc mặt xong cùng các diễn viên khác tham gia tiệc khánh công, Khấu Thu đối với loại tràng diện này hoàn toàn không có hứng thú, ở khúc quanh đang chuẩn bị moi điện thoại di động ra thì một người chạy tới trước mặt cậu, vừa vặn đụng phải, chờ Khấu Thu nhặt lên di động bị rơi trên đất, người đã bỏ chạy không thấy thân ảnh.
Rất nhanh, trước mặt lại đi đến một người, Khấu Thu đúng lúc lắc mình, bất quá người đàn ông trước khi cậu dời bước đã dừng lại, “Khấu Thu?”
“Cảnh sát Mặc,” Khấu Thu nói, “Sao anh lại ở đây?”
Mặc Vấn, “Đừng nói cái này, vừa rồi chạy tới một người, thấy không?”
Khấu Thu, “Thấy thì thấy, nhưng theo tốc độ của hắn, khả năng anh đuổi kịp là rất xa vời.”
Mặc Vấn, “Cậu có nhìn thấy tướng mạo của hắn không?”
Khấu Thu gật đầu.
Mặc Vấn vừa thở phào nhẹ nhõm, đã thấy Khấu Thu ngẩng đầu suy nghĩ một chút, “Bộ dạng rất giống người qua đường.”

“Con ngươi lần trước cậu nhận được ở nhà hàng, nổ tung rồi.”
Khấu Thu, “Nổ?”
“Tình huống cụ thể khoa giám định còn đang kiểm tra, hiện trường rất thảm liệt, toàn bộ vỡ thành máu loãng, nguyên bản lúc trước định nói cho cậu biết, lại sợ cậu nghĩ nhiều.”
Hiện tại sao lại nói cho cậu biết?
Cậu rất nhanh thì biết đáp án.
Mặc Vấn dẫn cậu đến cửa xe, từ bên trong lấy ra một xấp văn kiện thật dầy, sau khi mở ra tất cả đều là ảnh chụp ở các góc độ, ảnh chụp cảnh uống nước, trên đường đến trường, đá bóng trong sân vận động, còn có ảnh chụp hôm vũ hội hóa trang cậu đi ra cửa trường học.
“Bắt được tên chụp lén, đáng tiếc vừa rồi đuổi theo đã mất dấu.”
Khấu Thu nghĩ đến người vừa đụng phải mình, sớm biết vậy đã ngăn lại, mải tìm di động làm cái gì.
“Hắn chụp lén tôi, sao ảnh biết?”
“Khụ khụ,” Mặc Vấn ho nhẹ hai tiếng, làm bộ không có nghe thấy.
“Anh theo dõi tôi.” Khấu Thu chắc chắn nói.
Mặc Vấn, “Ách, cậu có thể hiểu như vậy, tôi có theo dõi mới có thể phát hiện kẻ theo dõi cậu.”
Anh ta đánh thái cực, tùy tiện chuyển đề tài, “Nghe nói các cậu mới đổi chủ nhiệm, người thế nào?”
“Rất tốc, đặc biệt smart.”
Mặc Vấn nhíu mày, trên đời này có rất nhiều loại thể chất, tỷ như khí huyết không đủ, luôn luôn đói khát, thể chất chiêu tai nhạ họa giống Khấu Thu thế này, quả thực là cuộc đời lần đầu gặp phải.
“Mấy ngày này không nên chạy loạn.”
Khấu Thu, “Dù ngốc ở sân trường cũng không thấy có bao nhiêu an toàn.”
Đó là lời nói thật, coi như là thư viện lúc trước cậu cũng bị tập kích đến ba lần.
Mặc Vấn cười nói, “Cậu nhưng thật ra tuyệt không sợ.”
Ánh mắt Khấu Thu nhìn thẳng phía trước, “Từ lần đầu tiên chúng ta gặp mặt tôi cũng đã nói không chỉ không sợ, hung thủ cũng không sợ.”
Mặc Vấn nghĩ đến lần đầu tiên gặp mặt, thiếu niên đứng ở cổng trường nghĩa chính ngôn từ nói mình cũng có thể là nghi phạm, bật cười nói, “Hung thủ là đang hưởng thụ quá trình truy đuổi con mồi, vậy còn cậu?”
Tôi sao?
Khấu Thu ngẩng đầu nhìn trời, ánh dương đâm vào da tay của cậu, như là những viên thủy tinh trong suốt, muôn màu muôn vẻ, rất đẹp.
“Nhìn thấy không?”
Ánh mắt Mặc Vấn nhìn gò má xinh đẹp của cậu, không rõ cậu là đang chỉ ý gì.
“Tôi bộ dạng đẹp như vậy, nếu chết thì thiên lý khó dung.”
Mặc Vấn: … Đột nhiên muốn cậu đi chết luôn đi.
Ngày hôm sau, Khấu Thu ngậm sandwich đi tới phòng học, lúc đi tới chỗ ngồi, Trần Nhạc Thiên cuống quít xua tay, “Không nên tới gần tôi.”
Nói rồi che mũi, nhìn qua có vẻ rất không thoải mái.
Khấu Thu hỏi Cơ Chi, “Cậu ta ghét sandwich?”
Cơ Chi, “Chỉ cần là thức ăn, cậu ta hiện tại đều ghét, ngày hôm qua chắc ăn cái gì đó bị dị ứng.”
Khấu Thu nhìn kỹ vài lần, trên da Trần Nhạc Thiên quả nhiên có điểm đỏ nho nhỏ, đặc biệt trên cổ có rất nhiều.
Trần Nhạc Thiên vẻ mặt cầu xin, “Đêm qua tự đi ăn hải sản, kết quả bị dị ứng.”
Khấu Thu nhíu mày, “Cậu ăn cái gì? Tôm hùm? Cua lớn?”
Trần Nhạc Thiên, “Chân giò hun khói.” Đưa ngón tay ra, “Ba cây.”
Đến tiết ba, bệnh trạng của cậu ta rõ ràng nghiêm trọng hơn rất nhiều, thậm chí bắt đầu nôn khan, cuối cùng bị Khấu Thu và Cơ Chi kéo tới phòng y tế.
Hạ Dự đứng ở bên giường, ánh mắt so với bầu trời còn sâu hơn.
Khi đó anh ta vừa xuất ngũ, phong trần mệt mỏi, thậm chí không kịp thu thập đã chạy đi gặp người yêu ba năm không gặp, lấy được tin người kia cùng ông chủ công ty đã tiến đến với nhau.
“Đã có lựa chọn, đương nhiên là muốn chọn ra điều tốt nhất.” Khuôn mặt vẫn thanh lãnh tuấn dật, lý trí, trầm ổn giống như trong quá khứ, là thứ anh đã từng mê luyến rất sâu, chỉ là hôm nay xem ra, anh đã thích phải một người lý trí đến cực đoan, cuối cùng bị bỏ rơi cũng không có gì là lạ.
Tiếng đập cửa vang lên, Khấu Thu đỡ Trần Nhạc Thiên đi tới.
Hạ Dự thu hồi tâm tư, mặc áo blue trắng, làm kiểm tra cơ bản nhất, trên da thịt nhẵn nhụi của thiếu niên là vô số điểm nhỏ màu đỏ, có không ít đã bị gãi vỡ ra, “Là dị ứng đơn thuần thôi.”
Cơ Chi nói bổ sung, “Từ vừa mới rồi cậu ấy vẫn cứ buồn nôn.”
Hạ Dự liếc nhìn mắt gấu mèo của Trần Nhạc Thiên, “Liên tục thức đêm, nội tiết mất cân đối.”
Trần Nhạc Thiên cả kinh nói, “Bác sĩ, tôi còn có thể cứu chữa không?”
Hạ Dự mở thuốc bôi ngoài bôi cho cậu, “Bớt nói là được.”
Ra khỏi phòng y tế, Trần Nhạc Thiên phồng má, “Nếu không phải là bị ép viết kiểm điểm mười nghìn chữ, tôi sao lại phải thức đêm, làm sao sẽ tâm tình không tốt mà tự đi ăn hải sản, làm sao sẽ bị nội tiết mất cân đối!”
Cơ Chi lạnh lẽo nói, “Phàm là truy tìm nguồn gốc nguyên bản, đừng quên nguyên nhân gây ra là người nào đó vì ít đi bài tập, cư nhiên vứt bỏ bọn tôi đi ngồi hàng đầu tiên.”
Trần Nhạc Thiên trong nháy mắt an tĩnh.
Thấy Khấu Thu vẻ mặt hơi có chút trầm trọng, Cơ Chi suy đoán nói, “Bài tập chưa chép xong?”
Khấu Thu lắc đầu.
“Trong nhà có chuyện chưa hài lòng?”
Khấu Thu nói thẳng ra đáp án, “Thi giữa kỳ.”
Trần Nhạc Thiên phì cười một tiếng, “Thì ra cậu còn có thể lo lắng cuộc thi.”
Khấu Thu thản nhiên nói, “Tôi chưa bao giờ lo lắng cuộc thi.”
Cậu lo lắng chính là thi xong gặp phụ huynh.
Trần Nhạc Thiên thoải mái nói, “Thi giữa kỳ đều không quá khó.”
Khấu Thu, “Cậu chỉ là đề văn đề số học, còn đề thi tiếng Anh câu cuối cùng là một đề ứng dụng?”
Lớp A bài thi khó hơn xa các lớp khác, mỹ danh là thông hiểu đạo lí.
Trần Nhạc Thiên, “Hướng chỗ tốt mà nghĩ, chí ít học kỳ một chỉ có hai lần thi học kỳ, thi xong một lần ít một lần.”
Khấu Thu yên lặng lấy di động ra, gửi tin nhắn cho Thủy Sam: Thầy là người có nguyên tắc đúng không?
Thủy Sam rất nhanh đáp lại: Cũng tạm.
Khấu Thu tiếp tục nhắn: Nếu như em bảo thầy tiết lộ đề với em, thầy nhất định sẽ cự tuyệt em, đúng không?
Thủy Sam: Sẽ không, nhưng thầy càng thích dày bù cho em.
Khấu Thu nhíu mày, lại thấy Thủy Sam gửi tới một tin: Đêm khuya ở phòng thí nghiệm trong trường, bổ túc môn sinh vật cho em, thế nào?
Khấu Thu nhắn về: Tự chơi đi!
Buổi tối, càng khuya càng tối, Khấu Thu nhìn chằm chằm trang sách số học tròn một giờ vẫn chưa lật qua trang mới, chợt cảm thấy mệt mỏi nghìn năm.
Vì sao trước đây không có cài đặt một Hệ Thống học bá, có thể dùng số học chinh phục thế giới, thành trạng nguyên khoa học tự nhiên khi thi vào trường đại học.
( Hệ Thống: “Đinh”! Tiếp nhập yêu cầu của kí chủ, xin hỏi có mở ra hình thức học bá hay không?)
Khấu Thu ngẩn ra, Hệ Thống không phải chỉ điều chỉnh làm ra thay đổi diện mạo thôi sao?
( Hệ Thống: Bản hệ thống không gì không làm được, mời kí chủ nhanh chóng đưa ra quyết định.)
Khấu Thu do dự hai giây, nhìn chữ trong sách số học như nòng nọc loăng quăng trước mắt, nghĩ không có gì so với cái này càng sốt ruột hơn, liền chọn mở ra hình thức học bá.
( Hệ Thống: Tiếp nhận! Kí chủ xin chọn một trong ba loại dưới đây: Hình thức “Cầm cờ đi trước”, hình thức “Đỗ trạng nguyên”, hình thức “Công thành danh toại”.)
Xét thấy mấy lần trước bị Hệ Thống hãm hại quá thảm, Khấu Thu lý trí lựa chọn cái tầm thường nhất: Hình thức “Cầm cờ đi trước”.
( Hệ Thống: Tiếp nhận! Đang lấy dữ liệu mẫu, xin kí chủ chuẩn bị sẵn sàng, hình thức “Cầm cờ đi trước” toàn diện mở ra.)
Khấu Thu lần thứ hai cầm lấy sách số học.
Liếc mắt liền hiểu, suy một ra ba, suy nghĩ như dòng suối… Hết thảy đều không phát sinh.
Trước xem không hiểu bây giờ vẫn là xem không hiểu.
( Khấu Thu: Nói là cầm cờ đi trước đâu?)
( Hệ Thống: Xin kí chủ lấy kính tự kiểm tra.)
Khấu Thu cầm lấy cái gương, ngơ ngẩn —
Thiếu niên trong kính tóc mái rất dầy, hai mắt vô thần, ánh mắt tan rả, nhìn qua rất mệt mỏi, tuy rằng vẫn là gương mặt ấy, lại mất đi thần thái.
( Hệ Thống: Người xấu sẽ đọc sách nhiều! Hình thức “Cầm cờ đi trước” chuyên vì kích thích ý chí chiến đấu của con người mà sinh ra.)
( Khấu Thu: Ta hối hận, tắt cái hình thức này đi.)
( Hệ Thống: Thiếu niên cậu quá ngây thơ rồi, xem hiểu ba chương đầu của quyển sách này, hiệu quả mặt trái hình thức mang tới sẽ tự động giải trừ.)
Tóm lại là, phấn đấu đi, thiếu niên!
Hết chương 36.

Advertisements

2 thoughts on “TSCHMXKHT – Chương 35 + 36

  1. Ờ, tôi hỏi này, có phải bố khấu thu ông ấy tài giỏi lắm phải k. Sao hình như có vẻ ngàn chấm thế, 1 thủy sam cũng đủ r cơ mà =]]]]]] bạn lậm xuất hiện ít quá, làm tôi chưa kịp yy gì đã rồ khỏi khung hình r TTwTT

    • Bố Khấu Thu giỏi nhưng mà trong truyện này nhân vật nào chả có chỗ không bình thường, càng về sau truyện càng lôi cô ạ. Tôi thì tôi chỉ thích độc mấy đoạn có mấy cái hình thức troll Khấu Thu thôi, hài cười lăn cười bò ra 🙂

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s