TSCHMXMHT – Chương 37 + 38

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

mơ khô

mơ khô

Chương 37
Ba giờ sáng, Khấu Thu ngáp một cái, quyết định xuống tầng dưới tìm túi sữa bột dưỡng thần một chút.
Pha nước nóng vào, mùi sữa thơm tỏa ra khắp nơi, Khấu Thu dùng thìa khuấy một chút, xoay người khoanh hai tay dựa vào trên mép quầy bếp, chờ sữa nguội, đồng thời khép lại hai mắt, tiến vào nghỉ ngơi ngắn ngủi.
Bỗng nhiên trong bóng tối dường như có tia sáng lóe lên.
Khấu Thu mở mắt, từ giữa khe cửa gian phòng tầng hai lóe ra ánh sáng màu xanh, mặc dù cửa đóng kín, nhưng ở hoàn cảnh toàn bộ căn nhà không mở đèn, ánh sáng kia lại đặc biệt chói mắt.
Khấu Thu cầm cốc sữa, đi lên tầng, gõ cửa phòng Khấu Bân Úc.
Cửa mở ra sau, chủ nhân gian phòng mặc áo thun cổ chữ V rộng rãi, tóc có chút loạn, mời Khấu Thu tiến vào.
Trong phòng không bật đèn, tường tựa hồ là dùng tài liệu đặc thù làm thành, vô số chòm sao tỏa sáng ở đây, giống như tinh không mênh mông.
Bóng đêm mang đến một Khấu Bân Úc bất đồng, anh ta đứng lẳng lặng trước tường, thần sắc nghiêm trang.
Khấu Thu lần đầu tiên nhận thức đến, ở Khấu gia, mỗi người đều có bí mật, cho dù là bề ngoài phong lưu bạc bẽo Khấu Bân Úc, đều có năng lực phiên vân phúc vũ (lật mây che mưa).
Trên bàn của anh ta đặt tư liệu nghiên cứu thật dầy, đặt cùng một chỗ không hề có kết cấu gì.
Liên tưởng đến tiệc đón gió mấy ngày trước của Lận An Hòa, Khấu Thu đột nhiên nói, “Lận gia và Khấu gia nói muốn hợp tác, cũng không phải trên phương diện làm ăn, mà là hợp tác nghiên cứu lĩnh vực mới, đúng không?”
Khấu Bân Úc, “Phải nói là nghiên cứu cơ nghiệp lão tổ tông lưu lại, đến đời chúng ta mới có thể thực hiện mà thôi, trước đó vài ngày nghiên cứu tiến vào bình cảnh, cha nhận ra chỉ có hai nhà liên hợp lại, dùng chung tài nguyên, mới là quyết định sáng suốt nhất.”
Khấu Thu nhíu mày, “Như vậy, làm sao bảo chứng song phương không lén nuốt thành quả nghiên cứu, ở cuối cùng bị đối phương quay lại cắn ngược một phát?”
Trừ phi tin tức đám hỏi cũng không phải là giả, không có lửa thì sao có khói.
Khấu Bân Úc mỉm cười không nói, rốt cuộc cam chịu.
Như vậy, việc Khấu Manh Trân tại tiệc tối không làm khó dễ mình cũng đã có thể giải thích, còn hơn khiến cậu khó xử, cho Lận An Hòa lưu lại một hình tượng hoàn mỹ vẫn quan trọng hơn.
“Khấu Nguyên trong lòng ngưỡng mộ Lận An Hòa, quậy rất lợi hại, Khấu gia hai vị tiểu thư, Khấu Nhan và Manh Trân đều tước nhọn đầu muốn bò vào cửa lớn Lận gia.”
Khấu Thu ngược lại đã nghĩ tốt, ba người một ổ đấu với nhau, chí ít không cần ở trước mặt mình lúc ẩn lúc hiện chướng mắt.
“Tranh giành tình nhân, cuối cùng bất quá chỉ là giỏ trúc múc nước.”
Khấu Bân Úc cầm lấy cái chén trên bàn nhấp một ngụm nước trắng.
Khấu Thu, “Chẳng lẽ Lận An Hòa trong lòng đã có lựa chọn?”
Khấu Bân Úc cười như không cười nhìn cậu, “Cái này em ba chẳng phải so với anh còn rõ hơn sao, chồng trước của chính mình mà còn không biết.”
Khấu Thu như là bị sét đánh đóng đinh tại chỗ.
Nghĩ không ra anh ta còn nhớ cái ngạnh này.
Qua một lúc, cậu lấy lại tinh thần, đi vào chính đề, “Đến tột cùng cha đang nghiên cứu cái gì?”
Khấu Bân Úc chỉ chỉ vào tinh không khắc trên vách tường, “Chính là chỗ này -đường chân trời, em ba không ngại đoán thử coi.”
“Quên đi,” Khấu Thu một chút hứng thú cũng không có, “Tôi đoán không chính xác, nhưng có thể dùng một từ để tổng kết.”
“Khai thiên lập địa?”
Thấy Khấu Thu lắc đầu, Khấu Bân Úc nghĩ có ý tứ, tiếp tục nói, “Sự nghiệp thiên thu vĩ đại?”
Khấu Thu thản nhiên nói, “Phản nhân loại.”
Nói rồi, cầm lấy cốc sữa đi ra cửa, còn hơn là ngửa đầu nhìn tinh không, cậu vẫn là đem ba chương đầu số học làm đến nơi đến chốn còn thực tế hơn.
Khấu Bân Úc đứng ở trong phòng, sờ sờ cái cằm nhọn, “Tổng kết còn thật sâu sắc a.”
Lận gia.
Lận Ngang không buộc tóc đuôi ngựa lên, tóc dài xõa tung trên bả vai, giọt nước từ trên tóc chảy xuống, từng giọt rơi trên mặt đất, chính là uể oải vẫn chưa bị hoàn toàn xua tan dù đã vào phòng tắm, trên mặt lạnh lùng khó có được hiện lên vài tia lười biếng.
Lận An Hòa đang ngồi trên ghế sa lon chuyên chú nhìn văn kiện.
Lận Ngang đi tới, “Không cần nóng lòng nhất thời.”
Lận An Hòa để văn kiện xuống, day day huyệt Thái Dương, “Cháu quen làm tốt chuẩn bị chu toàn.”
Lận Ngang ngồi xuống cạnh ghế sa lon, “Khấu gia có ý định kết thông gia với chúng ta, chú muốn biết ý kiến của cháu.”
“Không có hứng thú.” Lận An Hòa không chút nghĩ ngợi đáp.
“Một người cũng không vừa mắt?”
Lận An Hòa không hiểu sao chợt nhớ tới biểu tình vô tội nhìn trời tại bữa tiệc của Khấu Thu, rất nhanh lại đem hình ảnh này ném ra sau đầu, “Không có.”
Thanh âm thanh lãnh, không mang theo bất cứ tình cảm gì vang lên, “Cháu là độc đinh của Lận gia thế hệ này, là người giám hộ, chú có nghĩa vụ đốc xúc cháu nối dõi tông đường, khiến gia tộc chi phồn diệp mậu (con cháu đầy đàn).”
Lận An Hòa liếc ông một cái, “Chú đến cùng là muốn nói cái gì?”
Chỉ thấy Lận Ngang họa phong đột biến, quang mang trong mắt chói đến không thể nhìn thẳng, “Cháu nghĩ Khấu Thu thế nào?”
Nói rồi, âm thầm đưa qua một quyển sách bìa hồng, Lận An Hòa liếc nhìn tên sách – <Cưới trước yêu sau>, cười lạnh một tiếng,
“Nối dõi tông đường, khiến gia tộc chi phồn diệp mậu, hử?”
Lận Ngang nghiêm túc nói, “Nhà thêm một người, đương nhiên là lớn mạnh, nói chung cháu trước nghĩ biện pháp đem người nắm tới tay đã.”
Sau đó ông liền đem manh bánh bao nuôi lớn, dưỡng thành một bé mập trắng trắng nộn nộn trả lại cho cháu trai làm vợ!
Lận An Hòa đứng lên, rời khỏi người bệnh tâm thần đang cười đến động kinh.

” Hắt xì.”
Khấu Thu nhăn nhăn mũi, lẽ nào thức đêm bị cảm?
Lại nói tối hôm qua một đêm không ngủ, xem hết ba chương lớn, làm nửa phần bài tập, hiện tại vừa vặn bắt gặp cảnh mặt trời đỏ đi lên.
Một người có thiên phú học tập, ban ngày hết sức chăm chú buổi tối khổ học không biết mỏi mệt, ngày hôm sau tinh thần phấn chấn, cưỡi ánh mặt trời đi vào ngày mới, một kẻ bị ép thành có thiên phú, thí dụ như Khấu Thu, ban ngày lúc phơi nắng mắt đều hiện sao.
– học được mắt hiện sao kim, sống không bằng chết.
Từng có giáo viên hình dung trạng thái Khấu Thu đi học nghe giảng: Hai mắt đăm đăm, tầm nhìn dại ra, nhìn như ngu ngốc.
Khấu Thu xoa xoa khuôn mặt, tuy nói thức đêm, nhưng nhiệm vụ hoàn thành xong tốt xấu cũng đẹp trở lại.
Thở phào nhẹ nhõm sau, tiếp tục múa bút thành văn cuồng bổ kế hoạch học tập: Truyền thống lớp A, trước mỗi một kỳ thi học kỳ cần phải viết một bản kế hoạch học tập, sau khi kết thúc cuộc thi còn phải ghi lại tâm đắc.
Giữa lúc cậu đang vui vẻ đầm đìa viết viết, Cơ Chi đột nhiên dùng khuỷu tay đụng cậu một cái, Khấu Thu cũng không ngẩng đầu lên nói, “Đợi lát nữa lại chơi truyền giấy với cậu, hiện tại đang vội a.”
Cơ Chi nhìn thầy số học đen mặt đứng bên cạnh bàn, đỡ trán thở dài, cậu đã vô lực xoay chuyển trời đất.
Qua khoảng hơn mười phút, Khấu Thu ngẩng đầu, “Cậu cản hết sáng rồi.”
Vừa dứt lời, bỗng nhiên giật mình, đứng trước mặt hình như là giáo viên.
Tức giận mắt phóng mũi dao về phía Cơ Chi, cậu cư nhiên không gọi tôi.
Cơ Chi nhìn cậu.
Khấu Thu có chút chột dạ nghĩ, hình như là đã nhắc một cái.
Trương Phàm cầm bản kế hoạch học tập trên bàn Khấu Thu, giữa mày giật giật, chỉ thấy trên giấy lời thề son sắt viết: Cho tới kỳ thi giữa kỳ em sẽ chăm chú nghe giảng, không làm chuyện không quan hệ tới học tập, khi về nhà đúng hạn hoàn thành bài tập…
Đem trang giấy đặt trước mặt Khấu Thu, Trương Phàm ngoài cười nhưng trong không cười nói, “Đây là kế hoạch học tập của em?”
Bị đánh mặt tại chỗ Khấu Thu gắng bình tĩnh, “Đúng vậy, đang chuẩn bị bắt đầu từ ngày mai thực hiện.”
Trương Phàm chỉ chỉ bài tập trên bảng đen, “Em đã quyết tâm như thế, bài này liền do em lên làm đi, sau đó giảng cho các bạn một chút.”
Mười phút sau.
Cả lớp lặng ngắt như tờ, nghẹn họng nhìn trân trối.
Ai có thể nói cho bọn họ biết, cái người đang chậm rãi nói trên bục giảng, dòng suy nghĩ rối rắm không gì sánh được kia là ai?
Ba giờ hỏi đáp hoàn mỹ hoàn tất.
Giữa lúc lúng túng Trương Phàm định lên bục giảng tổng kết một chút, lại thấy Khấu Thu xoay người, “xoẹt xoẹt xoẹt” mây bay nước chảy lưu loát viết các con số lên bảng đen, “Phía dưới tôi nói một chút về phương pháp thứ hai.”
Lại qua mười phút.
Đợi được Khấu Thu rốt cục đi xuống bục giảng thì, cả lớp bỗng chốc nổ tung.
” Ai có thể nói cho tôi biết học bá kia là ai?”
“Nhất định là cách mở mắt của tôi sai rồi.”
” Trời ạ, thì ra Khấu Thu chính là học bá ẩn hình!”
“Hừ, tôi ghét nhất loại người lén học phía sau lưng thế này!”
Nghênh đón nghi vấn, sùng bái, ánh mắt thán phục đếm không hết, Khấu Thu trở về chỗ ngồi.
Trương Phàm thay đổi bộ mặt không vui trước đó, lúc này cười ra nết nhăn, “Xem ra là thầy hiểu lầm em, gần nhất quả thực tiến bộ không ít.”
Không thể không nói, loại phương pháp thứ hai của Khấu Thu quả thật rất sáng tạo độc đáo, tuy rằng có chút khôn vặt, nhưng cũng đi được rất cao, ngay cả ông cũng muốn đánh giá một chút.
Khấu Thu vẫn là may mắn vì bài vừa rồi vừa lúc ở trong ba chương đã học, nếu như liên quan đến tri thức phía sau, cậu đoán chứng một số cũng bịa không ra.
“Vừa vặn cuộc thi số học toàn tỉnh cuối tuần còn nhiều danh ngạch.” Trương Phàm nói, “Vậy liền do bạn học Khấu Thu bổ sung vào.”
Khấu Thu: Gần đây dùng tai nghe nhiều, thậm chí sinh ra ù tai.
Trương Phàm, “Đến lúc đó cùng các bạn học khác, cùng nhau làm vẻ vang cho trường.”
Thì ra không phải ù tai!
“Thầy, kỳ thực em…”
Trương Phàm khoát khoát tay, “Đừng nói nữa, em ngày hôm nay xuất sắc dùng các phương pháp khác nhau giải quyết một bài tập khó, đủ thấy đã thầm bỏ ra không ít công sức, làm thầy, nên đưa cho em một cái cơ hội.”
Mấy từ “Kỳ thực em chỉ biết ba chương đầu.” bị bao phủ trong tiếng chuông tan học.
Trần Nhạc Thiên xoay người lại, “Khấu Thu cậu thật là lợi hại, loại phương pháp thứ hai khốc chết được!” Như vậy cuối tuần nhóm bốn người chúng ta có thể cùng đi tham gia thi đấu rồi, nghe nói thành tích lần này sẽ trực tiếp gửi lại về trường học, chúng ta nhất định phải nỗ lực lên, tranh thủ…Í, mặt cậu sao đen ác vậy, không thoải mái sao?
Khấu Thu che ngực, “Tim đau a.”
Nguyện vọng ban đầu của cậu chỉ là muốn kéo dài thời gian, để nhanh chóng tan học.
Trần Nhạc Thiên một bộ anh em tốt vỗ vỗ vai cậu, “Cậu trộm vui sướng đi.”
Cơ Chi, “Tuy rằng không biết cậu ta xảy ra chuyện gì, nhưng kiểu giữa mày nhăn nhíu, mắt có ánh nước, tuyệt đối không thể phân loại là biểu tình vui vẻ.”
Buổi tối, Khấu gia.
“Em muốn tham gia cuộc thi số học?”
Khấu Bân Úc ôm bụng, em ba suốt ngày chỉ biết trốn tiết bẫy người cư nhiên có một ngày đi tham gia thi số học, còn là toàn tỉnh!
Khấu Thu đen mặt lại, “Em tới là hỏi anh xem có cách này từ chối được hay không.”
” Ha ha ha ha, chờ chút, để anh cười xong đã.” Khấu Bân Úc từ trên ghế cười đến ngã lăn quay ra đất tiếp tục cười.
Mười phút sau.
Một cái gối dựa trên sô pha được Khấu Thu chính xác nện thẳng lên người Khấu Bân Úc vẫn còn đang cười.
Người sau ôm lấy cái gối đứng lên, “Cám ơn em.”
Cười đến cuối cùng lực bất tòng tâm tứ chi xụi lơ vẫn là không dừng được, ít nhiều nhờ cái gối!

Hết chương 37

Chương 38
Theo kiến nghị của Khấu Bân Úc, Khấu Thu cố ý hai ngày kế đều không đúng hạn giao bài tập về nhà, đồng thời làm sai rối tinh rối mù, không hề ăn khớp.
Như vậy, thật vất vả trông mong được Trương Phàm gọi cậu vào phòng làm việc, không nghĩ tới ông thầy lại vẻ mặt ôn hoà nói, “Vừa nhìn là biết gần đây em vì cuộc thi số học bỏ vào quá nhiều tâm huyết, nên bài đơn giản như vậy mới là sai, không cần lo lắng, từ tối hôm nay thầy sẽ đem mọi người gọi đến cùng một chỗ, sau khi tan học bỏ chút thời gian chuyên môn hướng dẫn các em “
Lúc đi qua quầy hàng ăn vặt, Khấu Thu chỉ cảm thấy trời đất tối sầm tối xì.
Nhưng rất nhanh, cậu liền đem cuộc thi số học ném qua sau đầu, một thân ảnh quen thuộc đi qua hấp dẫn tầm mắt cậu.
Trần Chu đứng ở bên cạnh lan can, giống như đoán chắc cậu sẽ đi ngang qua bên này.
“Nhìn sắc mặt em không tốt lắm.” Trần Chu suy nghĩ một chút rồi nói.
“Vở kịch ngày hôm đó anh có đi em, em diễn tốt lắm.”
Đối với câu nói có hàm lượng hơi nước 99,9999% này, Khấu Thu không đưa ra bất cứ bình luận nào cả.
“Anh nghĩ em sẽ đến tìm anh.” Anh ta nghẹo đầu, “Còn cố ý mua mơ khô và sơn tra miếng em thích ăn nữa.”
Khấu Thu cười lạnh một tiếng, lúc này lại tuyệt không nói lắp, chỉ sợ là đem mơ khô ướp lưu huỳnh, sơn tra tẩm thạch tín.
“Tiểu Thu.”
Ngay khi Khấu Thu vòng qua anh ta đi xa khoảng vài mét thì Trần Chu đột nhiên gọi với theo, “Anh sẽ khiến em chủ động tới tìm anh.”
Khấu Thu quay đầu lại, chỉ thấy Trần Chu trên mặt hiện ra một nụ cười quỷ dị, “Đến lúc đó anh sẽ chuẩn bị tốt trà bánh em thích ăn nhất.”
Khấu Thu lạnh lùng liếc anh ta một cái, tiếp tục đi về hướng định sẵn lúc đầu.
Cậu cũng không biết khi Trần Chu đang có ý đồ với cậu, thì lúc này Khấu Manh Trân đang ngồi ở một gian phòng ăn ở một nhà hàng cao cấp, đối diện là một nam nhân trẻ tuổi đeo kính đen.
“Tôi cho anh tìm người thế nào rồi?”
Người đàn ông nói, “Hơi có chút manh mối, dù sao tôi nghe được tin tức người này đang ở nước Mỹ, chỉ có thể liên hệ qua bạn bè bên kia.”
Khấu Manh Trân sắc mặt không vui, “Tôi không chờ lâu được vậy.” Cha có ý định làm đám hỏi với Lận gia, cô ta phải nắm chặc cơ hội, đem tất cả tinh lực đều đặt trên người Lận An Hòa, trước đó, phải giải quyết tên phiền phức Khấu Thu này đã.
Cô ta móc một phòng bì trong túi ra, bên trong nhét phồng lên, “Cầm số tiền này, tự mình đi tìm, mau chóng gửi lại tin cho tôi.”
Người đàn ông đem phong bì cất, “Thứ lỗi tôi nói thẳng, chỉ là một đứa con riêng, cho dù cô tìm được mẹ đẻ của nó thì định làm thế nào?”
“Đây không phải là chuyện anh nên quản, tôi sẽ cho anh nửa tháng, nếu như nửa tháng sau không đem người mang về, đừng trách tôi không khách khí.” Cô ta nhìn đồng hồ, “Tôi đi ra ngoài trước, qua nửa tiếng anh hãy đi ra.”
Nói xong, xách túi xách xa hoa, rời khỏi phòng ăn.
Khấu Manh Trân đi rồi, người đàn ông gỡ xuống bút máy trên ngực, tắt chức năng ghi âm, lấy di động ra quen thuộc gọi điện thoại, “Phu nhân.”
An Lôi ngồi trong phòng làm việc, dùng vai và gò má kẹp lấy di động, cẩn thận tỉ mỉ sơn móng tay, “Sự tình làm được thế nào rồi?”
Người đàn ông cười nói, “Ngài yên tâm, cần hiện tại đem ghi âm giao cho chồng ngài sao?”
An Lôi thản nhiên nói, “Không cần, trước chờ Manh Trân giúp tôi giải quyết xong thằng nhóc chướng mắt kia đã rồi tiếp tục làm chuyện này.”
Đến lúc đó không chỉ có đem Khấu Thu loại bỏ, còn có thể khiến chồng bà ta sinh ra hiềm khích với Khấu Manh Trân, kể từ đó, đám hỏi với Lận gia cũng chỉ có thể chọn con gái của bà ta là Khấu Nhan.
Một là con vợ cả có tri thức hiểu lễ nghĩa và một là đứa con gái lòng dạ bất chính là con vợ lẽ, nghĩ cũng biết Lận gia sẽ chọn ai.
Thế giới bên ngoài bắt đầu hiện rõ âm mưu, làm mục tiêu bị tập thể nhắm trúng, Khấu Thu còn đang chán chết vùi đầu cùng các học sinh khác học bổ túc.
( Khấu Thu: Vì sao ngươi không phải là Hệ Thống học bá?)
( Hệ Thống: Ta là dựa vào mặt kiếm cơm, chỉ phụ trách làm đẹp.)
Khấu Thu che mặt, nhận mệnh hết sức chuyên chú nghe giảng.
Bốn mươi phút sau, nghênh đón năm phút nghỉ ngơi ngắn ngủi.
Cơ Chi nhìn Khấu Thu phờ phạc ỉu xìu, “Còn một tiết nữa mới kết thúc, có muốn uống ly cà phê cho tỉnh táo không?”
Khấu Thu, “Không cần, cậu hát một bài cho tôi nghe là được rồi.”
Cơ Chi đầu tiên là sửng sốt, sau đó cảm động hai mắt lưng tròng, người nghe qua tiếng ca của cậu ta đều nói cậu ta hát khó nghe muốn chết, hôm nay rốt cuộc gặp được tri âm, cậu ta cầm tay Khấu Thu, kích động không kềm chế được, “Cậu chính là Bá Nha của tôi, chỉ có cậu mới có khả năng thưởng thức giọng hát xinh đẹp như tiếng ca nhân ngư này.”
Khấu Thu nhìn cậu ta nghiêm túc nói, “Cậu hát thật sự rất khó nghe.”
Cơ Chi, “… Vậy sao cậu còn nghe?”
Khấu Thu, “Tự ngược.”
Cậu tin tưởng tiếng hát của Cơ Chi hiệu quả nhanh không thua gì thuốc trợ tim, nghe xong hẳn là có thể xua tan buồn ngủ.
Cơ Chi yên lặng buông tay cậu ra, “Cậu vẫn là đi uống cà phê đi.”
Hết tiết, Khấu Thu ngoài ý muốn thấy Khấu Manh Trân ở cổng trường, cô ta đứng cạnh xe không kiên nhẫn nói, “Mấy ngày nữa ông nội muốn tới, cha bảo anh chuẩn bị mấy bộ y phục cho ra dáng một chút, đừng mặc đồ mất mặc như hôm đi buổi tiệc đón gió.”
Nói xong, nói với tài xế, “Đi thôi.”
Tài xế do dự một chút, “Tiểu thư, ý ông chủ là…”
Nguyên văn lời ông chủ rõ ràng là để anh ta mang theo công tử tiểu thư cùng đi chọn lễ phục.
Khấu Manh Trân sắc mặt lạnh lùng, “Anh đã gọi tôi một tiếng tiểu thư, thì đã biết địa vị của tôi, không phải một đứa con riêng có thể so sánh được, còn không lái xe.”
Tài xế áy náy nhìn Khấu Thu, lái xe tuyệt trần mà đi.
Một thanh âm lạnh lùng truyền đến, “Nếu chú là cháu, tuyệt đối sẽ không để loại con gái không biết nặng nhẹ đó làm càn.”
Khấu Thu theo thanh âm nhìn lại, Lận Ngang đang dựa vào hàng rào trường học, khí tức cùng đêm tối dung hợp hoàn mỹ, tướng mạo loá mắt như vậy ở cổng trường lại không có ai chú ý tới sự hiện hữu của ông ta.
“Cô ta tự xưng tiểu tả ( bên trái- nhưng cũng có nghĩa là tiểu thư),” Khấu Thu khoanh tay, “Đối với kẻ xác định vị trí của mình tinh chuẩn như vậy, cháu còn không biết xấu hổ nói cái gì?”
Khấu Manh Trân nếu như biết Lận Ngang ở chỗ này, còn đem nhất cử nhất động của cô ta thu hết vào đáy mắt, không biết có phun một búng máu hay không.
Lận Ngang hai tay cắm ở trong túi, tóc dài buộc lại, lúc đi tới giống như đế vương của đêm tối, sắc mặt nghiêm nghị, khiến người không dám lại gần.
“Đi thôi, xe của chú dừng ở phía trước.”
Khấu Thu ngẩn ra, “Cái này, cháu cần trở về…”
Cái dao giải phẫu sáng loáng cho dù trong đêm tối cũng rất chói mắt, Khấu Thu thức thời thu hồi một chữ cuối cùng.
Lận Ngang xoay người lại, “Cha cháu để chú đến đón cháu.”
Câu nói dường như đã từng quen biết!
Khấu Thu sau khi lên xe, chỉ nghe “Cạch” một tiếng, cửa xe bị khóa trái.
Lận Ngang trước sau như một cao quý lãnh diễm, nhưng ở nơi Khấu Thu không nhìn thấy nhịn không được lộ ra tươi cười, âm thầm chà xát hai tay —
Manh bánh bao, manh bánh bao, rốt cục cũng thành công đem manh bánh bao gạt tới tay!
Khấu Thu lặng lẽ lấy di động ra, nhân lúc đối phương đang lái xe, len lén gởi nhắn tin cho Khấu Qúy Dược: Cứu…
“Cháu đang làm gì vậy?” Lận Ngang dừng lại ở ven đường, xoay đầu lại.
Khấu Thu lắc đầu như đồng hồ quả lắc.
Xe một lần nữa chạy đi, Lận Ngang qua mỗi vài giây sẽ quan sát Khấu Thu qua gương chiếu hậu.
Đối mặt với tội phạm bắt cóc nhìn chằm chằm, kế hoạch gởi nhắn tin cầu cứu của Khấu Thu chết từ trong trứng nước.
Nhận thấy Lận Ngang từ buổi chiều đi ra ngoài đến bây giờ vẫn chưa trở lại, Lận An Hòa đã có loại dự cảm xấu, quả nhiên, khi chuông cửa vang lên, chỉ thấy khuôn mặt núi băng của Lận Ngang đã không kiềm chế được cười tươi rói, đi theo phía sau là một đứa nhỏ ủ rũ cúi đầu.
Lận An Hòa yên lặng cùng Lận Ngang trao đổi một ánh mắt nhanh thả người.
Lận Ngang nhướng mày: Cha cậu ta để chú đến đón cậu ta.
Lận An Hòa nhìn ông ta: Chú mỗi lần nói dối đều không chớp mắt.
Lận Ngang không để ý tới anh, từ trong ngăn tủ để giày lấy ra một đôi dép hình thỏ lông xù tai dài, đặt ở trước mặt Khấu Thu.
Khấu Thu cười khan nói, “Sắc trời đã muộn, cháu vẫn là…”
Lận Ngang yên lặng móc ra dao giải phẫu.
Khấu Thu, “…Cháu vẫn là quấy rầy một chút.”
Nói rồi, đi dép hoạt hình vào.
Không nói chứ, số đo cư nhiên vừa vặn.
Qua năm phút đồng hồ, khi Lận Ngang đem áo ngủ, quần ngủ, thậm chí quần lót số đo vừa vặn, còn có khăn mặt bàn chải cốc đánh răng đặt trước mặt cậu thì, Khấu Thu cả người đều sợ hãi.
Đối mặt với dao giải phẫu uy phong lầm lẫm, Khấu Thu quyết định thề sống chết bảo vệ tôn nghiêm của mình.
( Khấu Thu : Ta cần biểu tình thà chết chứ không chịu khuất phục chinh phục ông ta.)
( Hệ Thống: Tiếp nhận! Đã điều ra ngoại hình phù hợp điều kiện không chịu khuất phục: Thiếu niên cốt cách nhỏ nhắn xinh xắn, hơi nhíu mi lộ vẻ bất mãn, trong đôi mắt đen của cậu là bóng tối vô cùng, mặc dù như thế, khuôn mặt cậu vẫn hồn nhiên như trước, cực khổ khiến cậu càng thêm kiên cường.)
Thiếu niên hất lên cằm nhọn, gương mặt trắng nõn mang theo ửng đỏ, còn bắt chéo hai chân vung vung, đặc biệt ngạo kiều.
Qủa thực là một phát hiểu ngay a! Lận Ngang ôn nhu nhìn Khấu Thu, đứa nhỏ đáng yêu như vậy ở nhà nhất định không được chiếu cố tốt, nếu không sao lại gầy như vậy.
“Cháu ngồi một lúc, chú đi đun nước nóng cho cháu.”
Khấu Thu nhìn Lận An Hòa, “Ông ấy có phải hiểu lầm cái gì rồi không?”
Lận An Hòa nhịn không được xoa xoa đầu nhỏ tò mò, “Không cần để ý tới.”
Dưới ánh đèn màu da cam ấm áp, Khấu Thu làm bài tập, Lận An Hòa xem văn kiện, bầu không khí an tĩnh lại hài hòa.
Đương nhiên đây là muốn vứt bỏ tạp âm loảng xoảng trong phòng bếp, còn có tiếng bước chân tới tới lui lui.
Khấu Thu làm xong bài cuối cùng, nhìn đồng hồ, đã qua một giờ, Lận Ngang nói đun nước tắm thì chỉ cần nhấn nút một cái, sao đi lâu như vậy.
Như là biết nghi vấn của cậu, Lận An Hòa cúi đầu nhìn văn kiện giải thích, “Ông ấy nhìn ấm nước đun.”
Khấu Thu, “…”
Một người đàn ông thanh lãnh xuất trần, cuốn ống quần, mang theo ấm đun nước tới tới lui lui rót vào trong bồn tắm, Khấu Thu vội vàng quẫy đầu một cái, nỗ lực đem hình ảnh đáng sợ kia quên đi.
Lận An Hòa, “Đúng như cậu nghĩ.”
Khấu Thu: … Rất muốn về nhà.
Lúc này, cậu vô cùng hoài niệm An Lôi tâm tư biến hoá kỳ lạ, Khấu Manh Trân và Khấu Nguyên khắp nơi cùng cậu đối nghịch, cậu thậm chí nguyện ý cùng tên biến thái Trần Chu kia mặt đối mặt ngồi tâm sự nhân sinh.
Chỉ cần không bị chăm nuôi nữa, làm cái gì cũng được.
Hết chương 38

Advertisements

One thought on “TSCHMXMHT – Chương 37 + 38

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s