TSCHMXMHT – Chương 39 + 40

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Chương 39
Đệm chăn mềm mại chất lên thật cao, tương phản, người ngủ dưới đất chỉ có một tầng chăn thật mỏng, đủ để nhìn ra người trải giường bất công như thế nào.
Cánh cửa khép kín bị đẩy ra một khe hở nhỏ, lộ ra một cái đầu, rất nhiều sợi tóc đen dài rủ ở trước mặt, vô cùng giống Sadako bò ra từ TV.
Một chân tiến vào trước, thấy không có dị động, chân còn lại cũng tiến vào theo.
Thiếu niên dang rộng tứ chi ngủ ở trên giường, chăn bị đá sang bên chân, còn có một phần bị rơi xuống đất.
Đã xác định thiếu niên sẽ không tỉnh lại, Lận Ngang nhẹ nhàng nhặt lại chăn trên mặt đất, đắp kín cho cậu, sau đó nhẹ nhàng lui ra ngoài.
Cánh cửa lần thứ hai khép lại, bên trong một mảnh đen kịt.
Một đôi mắt thanh tỉnh mở ra.
Khấu Thu bắt tay đặt trên bụng, một bên vừa xoa một bên vừa nói, “Tại sao phải cố ý đem chăn đá xuống.”
Lận An Hòa ngủ dưới đất nhàn nhạt trả lời, “Nếu không chú ấy cứ năm phút một lần sẽ ghé một chuyến, đến tận khi xác định cậu đem chăn đá xuống đất rồi giúp cậu đắp lên mới thôi.”
Khấu Thu hít một hơi thật sâu, “Chứng cưỡng bách.”
Lận An Hòa, “Sở thích cá nhân.”
Khấu Thu, “…”
” Dạ dày khó chịu?”
Khấu Thu ngẩn ra, mới phản ứng được là anh đang hỏi cậu, dừng lại động tác xoa bụng, hồi đáp, “Không có, chỉ là có chút đói.”
Không biết vì sao, bây giờ lại càng đói.
Lận An Hòa, “Xoa bụng càng làm dạ dày tăng hoạt động.”
Khấu Thu, “… Thì ra là thế.”
Phòng bếp rất lớn, dụng cụ đầy đủ mọi thứ, chỉ riêng các loại nồi đã không dưới mười loại, đủ để nhìn ra chủ nhân đam mê nấu nướng.
Lận An Hòa mở tủ lạnh, lấy ra một túi nguyên liệu, “Có thể được ăn nhanh nhất chỉ có cái này.”
Từ sau buổi cơm trưa vẫn chưa được ăn qua cái gì, Khấu Thu đương nhiên sẽ không ghét bỏ.
“Roạt” một tiếng, túi bị xé mở, Lận An Hòa lấy ra một cái bát sâu hai tầng, thuần thục đem nguyên liệu đổ vào, sau đó nhắc phích nước nóng tới rưới lên, đậy lên một cái nắp trong suốt, xoay người nói với Khấu Thu, “Cần ngâm bao lâu?”
Đợi một hồi, không nghe thấy Khấu Thu trả lời, chỉ thấy cậu mặt mày xoắn lại, “Không thoải mái sao?”
Khấu Thu, “… Đau dạ dày.”
Còn chưa ăn đã đau dạ dày? Xem ra đứa nhỏ này thân thể quả thật không tốt, cần ăn nhiều thuốc bổ một chút.
Qua năm phút, Lận An Hòa vạch nắp che, lấy đũa đâm đâm chọc chọc bánh trôi lớn, nhíu mày, “Sao còn cứng thế này.”
Khấu Thu suy nghĩ một chút, thật tình đề nghị, “Cá nhân tôi cho rằng, vẫn là nấu thì nhanh hơn một chút.”

“Sao sắc mặt khó coi như vậy? Không ăn, không ngủ được, hay là chưa hoàn thành bài tập?”
Khấu Thu nhìn thoáng qua Cơ Chi, vô lực nói, “Đều trúng.”
Một lát sau, Trần Nhạc Thiên đi vào phòng học, tóc mất trật tự, cước bộ phù phiếm.
Cơ Chi lặp lại câu hỏi lúc trước đã hỏi với Khấu Thu, “Không ăn, không ngủ được, hay là chưa hoàn thành bài tập?”
Trần Nhạc Thiên vươn ngón tay run rẩy, “Hỏi cậu ta.”
Cơ Chi nhìn thân thể nhỏ run rẩy của cậu ta, buồn bực hỏi Khấu Thu, “Cậu đối với cậu ta làm gì vậy?”
Khấu Thu nói lên chuyện tình ở cổng trường sáng nay.
Chân trước cậu vừa xuống xe của Lận An Hòa, chân sau Trần Nhạc Thiên đã lấy thế sét đánh không kịp bưng tai vọt tới trước mặt cậu, mỉm cười đối với cậu lên tiếng chào, sau đó lặng lẽ ở bên tai Khấu Thu nói, “Mẹ của tôi cũng tới, ngàn vạn lần đừng để bà ấy biết tôi và A Mai lớp bên cạnh cùng nhau.”
Khấu Thu, “Các cậu cùng nhau lúc nào?”
Trần Nhạc Thiên, “Mới mấy ngày nay, nhiều lắm chỉ nắm tay, ngay miệng cũng chưa hôn, thế nhưng mẹ tôi hận nhất là yêu sớm, bà ấy đã phát hiện chút manh mối, cố ý theo tôi đến trường.”
Mấy ngày nay tiền điện thoại tăng lên thẳng theo đồ thị hình núi, mẹ Trần nhạy bén liền phát hiện ra manh mối yêu sớm.
Nguyên bản ở học viện ETAM nam nữ có thiện cảm thì quen nhau, chỉ cần không phải quá lộ liễu thì đều được trường học ngầm thừa nhận, gia tộc hoặc là tài phiệt nguyên bản cũng là mong muốn thông qua ở trường học bồi dưỡng được phương diện cảm tình ngày sau có đám hỏi.
Bất quá mọi việc luôn luôn có ngoại lệ, mẹ Trần Nhạc Thiên tuyệt đối là nhân tài kiệt xuất trong ngoại lệ, bà ấy sinh ra trong thư hương thế gia, đối với loại chuyện yêu sớm này coi là chuyện vô sỉ.
Một người phụ nữ trung niên xinh đẹp đứng trước một chiếc xe màu đen xa hoa, khí chất của bà rất ôn nhu, mặc sườn xám, rất có phong thái đẹp cổ điển.
“Nói chung, lát nữa nhất định phải gạt phăng quan hệ giữa tôi với mấy nữ sinh khác, nhưng cũng không thể nói quá tuyệt đối, phải không khiến tôi mất mặt, xong việc tôi mời cậu ăn cơm.”
Cơ Chi nghe đến đó, tựa hồ hiểu ra cái gì, hỏi, “Cậu ta bán đứng cậu?”
Trần Nhạc Thiên thở dài nói, “Muốn thế còn đỡ.”
Lại nói khi Khấu Thu cùng Trần Nhạc Thiên một đường đi tới chỗ mẹ Trần, Trần Nhạc Thiên giới thiệu, “Đây là Khấu Thu, lần này sẽ cùng con tham gia cuộc thi số học.”
Vừa nghe đứa nhỏ này thành tích không tệ, mẹ Trần độ thiện cảm lập tức cọ cọ tăng lên, vẻ mặt ôn hòa chào hỏi lại giống như nói đùa hỏi, “Nhạc Thiên đứa nhỏ này có phải suốt ngày ở trường trêu chọc bạn nữ hay không?”
Khấu Thu nghiêm túc nói từng chữ, “Là các bạn nữ quấn lấy cậu ấy mới đúng.”
Ở trong lòng Trần Nhạc Thiên vừa mới mặc niệm một câu anh em tốt, chợt nghe Khấu Thu nói tiếp,
“Dì yên tâm, Trần Nhạc Thiên được nhiều bạn nữ thích nhưng lại không thích các bạn nữ.”
Cơ Chi hít một hơi khí lạnh, “Sau đó thì sao?”
Trần Nhạc Thiên, “Mẹ tôi từ mỗi ngày kiểm tra phòng tôi yêu sớm, đổi thành đem kế hoạch thân cận trong mười năm tới đều lên lịch cho tôi.”
Nói rồi, móc ra một quyển sách thật dầy.
Khấu Thu cảm giác mình rất vô tội, “Là cậu nói muốn tẩy sạch quan hệ giữa cậu với nữ sinh, mặt khác lại không thể làm cậu mất mặt.”
Cậu khoanh tay nói, “Tôi đều làm xong rồi, nhớ kỹ cậu đáp ứng mời tôi ăn cơm.”
Trần Nhạc Thiên khí tuyệt.
Cơ Chi ở trước lúc cậu ta khí tuyệt phát triển đến bỏ mình, vội vàng chuyển hoán trọng tâm câu chuyện, “Dị ứng của cậu nhìn qua khá hơn nhiều rồi?”
Trần Nhạc Thiên sờ sờ chấm đỏ nhỏ trên cổ, “Ừ, đã không ngứa nữa, sau khi tan học tới phòng y tế lấy thuốc bôi lần nữa là được tốt, lần trước không biết để ở chỗ nào.”
Trong sân trường nữ sinh đều đang thảo luận về một người tên Trầm Thanh Hữu.
Ca sĩ lớn Trầm Thanh Hữu, từ lúc debut đã mang hình tượng quý công tử thanh lãnh mà nổi tiếng, nhất là tiết mục văn nghệ đang hot “Khiêu chiến Trầm Thanh Hữu” gần đây, càng đem sự nghiệp của anh ta đẩy hướng lên một đỉnh cao mới.
Bọn Trần Nhạc Thiên trăm triệu không nghĩ tới người chỉ người xuất hiện trên TV, lại sẽ đứng ở phòng y tế – đối diện với Hạ Dự.
“Mẹ Hạ Hoài không đồng ý cho chúng em đến với nhau.”
Sau khi nghe xong, Hạ Dự lại cười, vết đao trên mặt cùng nếp nhăn khi cười khiến khuôn mặt có chút đáng sợ, “Cậu một tiếng không nói liền chia tay với tôi, sau đó cùng em trai tôi cùng một chỗ, hiện tại không thành lại để tôi đi khuyên mẹ kế cho các người đến với nhau, người có tình sẽ thành thân thuộc?”
Trầm Thanh Hữu nói, “Mẹ Hạ Hoài có thẹn với anh, nếu như anh nói, bà ấy sẽ nghe.”
Hạ Dự và Trầm Thanh Hữu, khi còn bé đã quen biết, vài chục năm sau này lại từ hiểu nhau đi đến yêu, thẳng đến khi Hạ Dự đi bộ đội rèn luyện, bị đạn bắn trúng trọng thương hấp hối, khi anh ở trong viện cùng tử thần vật lộn, Trầm Thanh Hữu cùng em trai cùng cha khác mẹ Hạ Hoài lại đến với nhau.
Hạ Dự cho tới bây giờ vẫn biết, Trầm Thanh Hữu sống quá mức lý trí, y nhìn như yếu ớt, nhưng đại não lại lý trí hơn bất kỳ kẻ nào.
Anh không có lý do gì để trách y, Trầm Thanh Hữu chỉ là ở kết quả xấu nhất làm ra lựa chọn có lợi nhất cho mình.
Nhưng nếu có yêu, lẽ nào không có oán?
Trầm Thanh Hữu tháo kính mát xuống, để lộ ra đôi mắt đẹp, “Em không yêu anh ấy, nhưng việc đã đến nước này, anh coi như giúp em một lần cuối cùng đi.”
“Giúp anh cái quỷ!”
Một thanh âm không hòa hài vang lên.
Trần Nhạc Thiên đẩy mạnh cửa ra, Khấu Thu ở sau lưng cậu ta, cũng không có ngăn cản, Hạ Dự đã cứu mạng mấy người bọn họ, một người đàn ông lãnh tĩnh kiên định như vậy, không nên bị đối xử như thế.
Trầm Thanh Hữu thấy có người ngoài xông vào, đầu tiên là không vui nhíu mày, sau đó nói với Hạ Dự, “Em hy vọng chuyện hôm nay tới đây sẽ không bị truyền đi.”
“Chúng tôi sẽ không nói ra.” Trần Nhạc Thiên nhìn Hạ Dự nói, “Nhưng anh ta cũng sẽ không giúp anh.”
Trầm Thanh Hữu, “Chỉ là đứa nhỏ, đâu ra quyền lên tiếng.”
Trần Nhạc Thiên tức giận, nhưng thật ra tỉnh táo lại, “Bằng không đánh cuộc đi.”
Trầm Thanh Hữu khó được nổi lên vài phần hiếu kỳ, một thằng nhóc mười mấy tuổi, có gì có thể cùng anh đánh cuộc, những con cháu quý tộc này chơi gì ngoài tiền ra.
“Vậy thì cuộc tiết mục <Khiêu chiến Trầm Thanh Hữu > kỳ mới nhất cuối tuần sau, tôi… “Trần Nhạc Thiên dừng một chút, chỉ vào Khấu Thu và Cơ Chi phía sau, “Cùng bọn họ sẽ thành một nhóm đi đoạt giải quán quân.”
Khiêu chiến Trầm Thanh Hữu, tên như ý nghĩa, khiêu chiến ca thần Trầm Thanh Hữu, vô luận bạn là cọng cỏ, hay là ca sĩ, là nhóm hay cá nhân dự thi, đều có thể tới tham gia khiêu chiến.
Giám khảo đều là có uy tín, người bị khiêu chiến đương nhiên là Trầm Thanh Hữu, từ khi tiết mục phát sóng đến bây giờ, đã qua mười ba kỳ, còn chưa có người có thể thành công. Trầm Thanh Hữu ngược lại bằng vào giọng hát thâm tình, kỹ xảo cao siêu, chinh phục vô số thiếu nam thiếu nữ, đạt được đỉnh cao mới trong sự nghiệp.
“Nếu chúng tôi thắng, anh phải bỏ yêu cầu vừa rồi, thế nào?”
Trầm Thanh Hữu cười lạnh một tiếng, “Tôi ngược lại muốn xem các cậu có khả năng lớn thế nào.”
Nói xong, đeo kính mát và khẩu trang, đi ra ngoài.
Y đi rồi, Trần Nhạc Thiên lộn lại, hỏi hai người phía sau, “Tôi mới vừa nói cái gì?”
Khấu Thu đem di động lấy xuống, “Tôi ghi âm lại rồi, cậu có muốn xem một chút không?”
Xúc động là ma quỷ, nhưng bị đánh sưng mặt cũng muốn thành mập mạp!
Trần Nhạc Thiên hào khí vạn trượng nói, “Anh yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ thắng.”
Trong mắt Hạ Dự mang theo vài phần ý cười, tâm tính thiếu niên, tuy rằng non nớt, nhưng thắng ở thật tình.
“Trước đó,” Trần Nhạc Thiên cười nịnh nọt, “Có thể đem thuốc bôi hôm nay ghi sổ nợ được không?”
Khấu Thu một câu nói, mẹ cậu ta liền khóa thẻ tín dụng của cậu ta lại, ngay cả tiền mặt cũng không lưu.
Lúc đi qua phòng học, Trần Nhạc Thiên cúi đầu, thận trọng nói, “Các cậu sẽ đi với tôi, đúng không?”
Khấu Thu, “Cậu nghe qua Cơ Chi hát chưa?”
Trần Nhạc Thiên dừng hẳn bước chân, bỗng nhiên phản ứng kịp, đây tuyệt đối là mù nhạc a.
Cơ Chi đánh chết cũng không muốn thừa nhận chính mình hát khó nghe, hất cằm lên, “Nói giống như cậu hát có bao nhiêu tốt vậy, nếu không thử hai câu đi.”
Khấu Thu, “Cậu thua thì thế nào?”
Cơ Chi, “Mời ăn trưa một tuần.”
Khấu Thu lập tức nói, “Cược luôn.”
Trong phòng học nhạc, Khấu Thu đứng ở cửa sổ, phía sau là vô tận ánh nắng chiều thiêu đốt, cậu mở đôi môi mềm mại, mỗi một nốt nhạc phát ra âm sắc đều vô cùng đẹp, các âm đều tỏa ra quang huy trong suốt rực rỡ.
Tiếng ca cao vút quanh quẩn ở các vách tường, các bạn học thân mến ở phía sau đều sợ ngây người.
Lúc vừa hoàn tất, Khấu Thu bình tĩnh đi tới, nội tâm hầu như tan vỡ.
( Khấu Thu: Ngươi đã nói là tự mang giọng hát tuyệt vời.)
Tiếng ca đẹp nhất chẳng lẽ không phải là giống như nhân ngư thân thiện mềm mại sao?
( Hệ Thống: Xin kí chủ yên tâm, tất cả số liệu đều là đứng đầu, nhân ngư hoàn mỹ nhất là lễ nghi, về phần tiếng ca, Hệ Thống điều đến từ vở nhạc kịch kinh điển của “Vua cao âm” Pavarotti – Đêm nay không người đi vào giấc ngủ (Nessun dorma).)
Qủa thực kinh điển, Khấu Thu quay đầu lại, nhìn hai người từ lúc nghe nốt cao quãng tám vẫn chưa tỉnh hồn lại Cơ Chi và Trần Nhạc Thiên, nỗ lực làm như không có việc gì.
Một lúc lâu, Cơ Chi mới nói, “Tôi có thể nghe ra trình độ âm nhạc cao siêu, nhưng lại có chút đau đầu.”
Đối với người bình thường chỉ nghe âm nhạc lưu hành, quả thực là một hồi tàn phá.
Trần Nhạc Thiên dừng một chút, “Cậu nghĩ chúng ta có thể thành công đoạt giải quán quân không?”
Khấu Thu ăn ngay nói thật, “Rất xa vời.”
Hết chương 39
Chương 40
“Rất xin lỗi, nhưng với năng lực của tôi, thực sự không thể dạy được các bạn.”
Nói chuyện là một học sinh thanh nhạc mới tốt nghiệp, mấy ngày trước có đứa nhỏ tới tìm cậu ta, chi một khoản khả quan, nhờ anh ta hướng dẫn ca hát.
Vốn cho là số tiền này dễ kiếm, coi như là ngũ âm không đủ, nhìn vào giá, anh ta cũng có thể bẻ thẳng, kết quả —
“Thứ lỗi tôi nói thẳng,” Nói rồi chỉ chỉ Khấu Thu, “Khả năng âm nhạc của bạn này đã là chuyên nghiệp thậm chí là cấp bậc thầy, căn bản không cần tôi chỉ đạo.”
Chỉ là để một người giọng nam cao đi hát ca khúc thịnh hành, đây là muốn làm khó hai cái cao âm quãng tám, hay là muốn tàn phá lỗ tai người xem?
” Về phần bạn này,” Ánh mắt nhìn chăm chú vào Cơ Chi, nói ba chữ lời ít ý nhiều, “Không thể cứu.”
Cơ Chi, “…”
Nhìn theo người giáo viên thứ ba rời đi trong hai ngày, Trần Nhạc Thiên, “Tôi nên đi WC khóc một hồi, hay khóc ngất ở WC.”
Khấu Thu, “Cậu có nghĩ tới cảm thụ của WC không?”
Trần Nhạc Thiên lại gần, không cam lòng nói, “Lẽ nào thật không có biện pháp thắng được?”
Khấu Thu trầm mặc một chút, “Kỳ thực Hạ Dự không cần đến sự hỗ trợ của cậu cũng sẽ tự nghĩ biện pháp xử lý.”
Người nam nhân kia vừa nhìn là biết không phải dễ trêu, làm sao sẽ bị người nắm mũi dắt đi?
Trần Nhạc Thiên nghe vậy nghiêm túc nói, “Cái này không giống, tốt xấu chúng ta cũng có giao tình một bát mì.”
Tuy nói ăn xong dạ dày liền không khỏe.
Khấu Thu, “Ba người chúng ta, không nhất định đều phải hát, có thể thích hợp mà lấy dài che ngắn.”
Trần Nhạc Thiên vừa nghe có cửa, chặn lại nói, “Làm thế nào lấy dài?”
Khấu Thu nhàn nhạt liếc cậu ta và Cơ Chi, hai người kia chột dạ không nhìn thẳng cậu.
“Chúng ta trọng điểm là che ngắn.” Khấu Thu nói.
Kỳ thực giọng nam cao tuy nói rất nhiều người thưởng thức không đến, nhưng dù sao bắt ép đặt ở nơi đó, giám khảo <Khiêu chiến Trầm Thanh Hữu> đều là có uy tín, trong bọn họ rất nhiều vừa lúc là yêu thích ca khúc ít lưu lành, dù sao tài nghệ càng cao, càng sẽ không giới hạn tầm nhìn ở một chỗ.
Cậu đặc biệt xem qua MV của Trầm Thanh Hữu, tiếng nói thuần hậu, giọng hát thâm tình, hợp với hình tượng quý công tử của y, rất thu hút người xem, danh xưng “Hoàng tử tình ca” cũng không phải kêu suông.
So sánh ra, ba người bọn họ vẫn chỉ là củ cải đỏ đang ở thời kì sinh trưởng, chạy đến trên đài chắp tay hát tình ca nhìn thế nào cũng thấy họa phong có chút đột ngột.
“Tôi đến hát.”
Trần Nhạc Thiên nhấc tay, “Vậy bọn tôi thì sao?”
Khấu Thu, “Bạn nhảy.”
Cơ Chi, Trần Nhạc Thiên, “…”
Khấu Thu, “Điểm cuốn hút của nhạc kịch ở chỗ tiếng ca như tiếng trời, ở trên đài biểu diễn có thể làm tăng lớn nhất sức cuốn hút của nó, cũng có thể kéo gần khoảng cách với người nghe.”
Cùng mẹ đi xem không ít nhạc kịch Trần Nhạc Thiên gật đầu biểu thị đồng ý.
“Nhạc kịch múa ba lê khẳng định không thể chọn, sức cuốn hút mạnh, ” cậu ta cúi đầu suy nghĩ một chút, “<Rigoletto>, <Carmen> hay là <Turandot> đều không sai.”
Khấu Thu nhắc nhở cậu ta, “Chúng ta chỉ có ba người, trừ hát, chỉ còn hai người các cậu.”
Trần Nhạc Thiên thở dài, “Nhạc kịch nước ngoài rất long trọng, một màn diễn ít nhất cũng phải mười mấy người.”
Khấu Thu, “Đồ của nước ta cũng rất tốt, còn rất gần gũi.”
Trần Nhạc Thiên:…Trong ngực luôn có loại dự cảm xấu.
“<Tiểu Nhị Hắc kết hôn>,” Khấu Thu lập tức làm quyết định, “Đến lúc đó liền hát bản này.”
Mười lăm phút sau.
Cơ Chi đập bàn, “Tại sao tôi phải diễn nữ chính Tiểu Cần!”
Trần Nhạc Thiên gặm hăm bơ gơ, “Vì cậu đẹp.”
Cơ Chi, “Tiểu Cần cũng cần hát.”
Khấu Thu, “Nhớ lại lúc ở nhà cậu, cậu từng hát qua.”
Nơi ánh sáng loang lổ, giọng hát chán chường, thản nhiên, rất đẹp.
Cơ Chi ngẩn ra, mi mắt rũ xuống, không ai thấy rõ vẻ mặt cậu ta, “Tôi chỉ hát được một bài.”
Cũng chỉ có một bài không chạy sai nhịp.
Khấu Thu, “Không chỉ là tướng mạo, Trần Nhạc Thiên giọng quá nam tính, cậu thích hợp hơn.”
Cơ Chi, “…Tôi tận lực thử một chút.”
Khấu Thu gật đầu, “Đã như vậy, từ ngày kia bắt đầu tập luyện.”
Trần Nhạc Thiên, “Vì sao lại từ ngày mai?”
Khấu Thu phiền muộn nói, “Ngày mai là cuộc thi Toán.”
Mỗi khi nghĩ đến đây cậu liền đau thương.
Cuộc thi mười giờ bắt đầu, chín giờ hai mươi mở cổng trường thi.
Trong trường thi, bầu không khí nghiêm túc quỷ dị, không ít thí sinh trước khi thi còn lật xem sách tham khảo, sửa bài tập.
Khấu Thu không mang đồng hồ, nhàm chán nằm bò ra bàn, qua một lúc lâu, quay đầu sang, hỏi bạn phía sau, “Cách cuộc thi bắt đầu còn bao lâu.”
Bạn phía sau ngồi thẳng tắp, nhìn đồng hồ nói, “Bỏ bốn lên năm, lấy khoảng thời gian giữa lúc trường thi mở cửa và thời gian cuộc thi bắt đầu giá trị chênh lệch khoảng một phần ba.”
Khấu Thu suy nghĩ một chút, đổi một cách hỏi khác, “Bây giờ mấy giờ?”
Bạn học vừa trả lời cậu nhìn cậu khẳng định nói, “Thành tích học tập của cậu nhất định không tốt.”
Khấu Thu xoay người lên, nghiêm túc nói, “Kỳ thực tôi là nằm vùng được cử tới thử thành tích của cậu.”
Bạn phía sau gật đầu, “Vậy IQ của cậu cũng không cao.”
Sau đó cẩn thận nhìn Khấu Thu một chút, “Nhưng cậu đẹp như vậy, sợ cái gì.”
Khấu Thu gật đầu, “Nói có lý, cậu có thể nhìn ở khuôn mặt mà truyền đáp án cho tôi không?”
Bạn phía sau cau mày nói, “Qúa phiền phức, cậu tên gì?”
“Khấu Thu.”
“Nộp bài thi thì trực tiếp điền tên cậu là được.” Dứt lời, nói bổ sung, “Tôi là Trần Vân.”
Khấu Thu, “Chủ nhiệm trước của tôi, cũng tên là Trần Vân.”
Trần Vân, “Chủ nhiệm lớp A học viện ETAM, khi còn sống là chị của tôi.”
Khấu Thu còn chưa kịp hỏi lại cái gì, giáo viên coi thi đã mang theo tập đề thi niêm phong kín đi đến.
Bài thi truyền tới trong tay, nhìn qua một lượt một chút, biết làm chiếm khoảng chừng bảy phần.
Kết thúc cuộc thi, Khấu Thu và Trần Vân ở bài thi điền tên đối phương, trước sau ra trường thi.
Không bất ngờ, Trần Vân đứng ở dưới gốc hòe trước dãy phòng học, không có ý muốn đi tiếp.
Khấu Thu đi tới, “Cậu ở đây chờ tôi sao?”
Trần Vân nói luôn vào ý chính, “Tôi vẫn luôn ở nước ngoài, vị chuyện của chị mới vừa về đến.”
Khấu Thu “Ừ” một tiếng, Trần Vân đối với cậu không biểu lộ ra địch ý, hai người sóng vai đi về phía trước.
“Chị tôi trên tinh thần có chút vấn đề, nhưng còn chưa đến mức đi tới bước này.”
Khấu Thu, “Cô ta muốn giết tôi là sự thực.”
Trần Vân, “Mấy năm này tinh thần chị tôi càng ngày càng không ổn định, nhưng ngay mấy tháng trước, chị ấy đột nhiên chuyển biến tốt, chí ít từ thư từ tin nhắn chị ấy gửi tới, cùng trước đây không giống, giống như tìm được tín ngưỡng, có thể dựa vào nó để tồn tại.”
Khấu Thu dừng bước lại, “Cậu muốn nói cái gì?”
Trần Vân nhìn cậu, nói từng chữ một, “Chị ấy bị người lợi dụng.”

“Đang nghĩ gì vậy?” Trần Nhạc Thiên ở trước mặt cậu phất tay một cái, “Mặt mày thật nghiêm túc.”
Khấu Thu lấy lại tinh thần, trước mặc kệ nghi ngờ của Trần Vân có lý hay không, chí ít vụ án đến nay còn chưa hoàn toàn phá án là sự thực.
Cơ Chi đứng ở phía trước cửa sổ luyện giọng, làm sợ chạy một loạt chim sẻ.
Trần Nhạc Thiên cảm thán, “Ngay cả chim sẻ cũng bị cậu dọa chạy.”
Cơ Chi nghiêm mặt, chỉ vào cột điện, “Không phải là còn quạ đen sao.”
Trần Nhạc Thiên, “Đoán chừng là đồng loại của cậu.”
“A — a —”
Cơ Chi gào hai tiếng, thanh âm bén nhọn chói tai, âm sắc quá mức rõ ràng.
Trần Nhạc Thiên che lỗ tai trốn xa, hỏi Khấu Thu, “Cậu nhất định phải theo đuổi cậu ta cứ như vậy hát đi xuống?”
Khấu Thu đi tới, đem chương nhạc giọng nữ đưa cho cậu ta.
Cơ Chi tằng hắng một cái, hắng giọng, hát lên, thanh âm…êm tai hết ý.
Trần Nhạc Thiên sợ hãi, “Sao có thể như vậy?”
Khấu Thu, “Cậu ta không phải không hát được, chỉ là thích hợp hát âm điệu cao một chút.”
Mấy người làm từng bước tập luyện một lần, trình độ phối hợp càng ngày càng ăn ý.
Thẳng đến mặt trời lặn về phương tây, mới kết bạn về nhà.
Trong không khí có một mùi vị khó ngửi.
Trần Nhạc Thiên chỉ vào phía cột khói lớn xa xa, “Tôi mấy ngày hôm trước đã viết thư cho bộ trưởng bộ bảo vệ môi trường nhà nước, khiếu nài chất lượng không khí ở đây có vấn đề.”
Cơ Chi, “Uổng phí khí lực.”
Trần Nhạc Thiên, “Bọn họ tiếp nhận đề nghị của tôi, nhưng lại đem tiệm nướng phía nam cổng trường đóng mất.”
Cơ Chi, “…Ngàn vạn lần đừng để cho các học sinh khác biết là cậu làm.”
Trách không được tiệm nướng sinh ý thịnh vượng đột nhiên bị đóng cửa.
Thời gian trong nháy mắt đã đến thứ sáu.
Hiện trường tiết mục <Khiêu chiến Trầm Thanh Hữu>, MC mặc sơ mi sáng màu cùng quần short lên sân khấu, “Chào mọi người, đây là trường quay tiết mục <Khiêu chiến Trầm Thanh Hữu> được tài trợ bởi nhà tài trợ Bảy cây chanh, quy tắc của chúng tôi vẫn không đổi, chỉ cần bạn có năng lực, có can đảm, lúc nào cũng có thể báo danh tham gia tiết mục của chúng tôi. Trải qua mười ba kỳ thi đấu phía trước, tiền thưởng của chính tôi đã tích lũy đến 30 vạn, hiện tại mời lên sân khấu ca vương — Trầm Thanh Hữu.”
Ba chữ cuối cùng đọc đặc biệt lớn, fan ca nhạc dưới khán đài đều bị kích động tâm tình, lớn tiếng gào khẩu hiệu, “Thanh Hữu! Thanh Hữu! Thanh Hữu!”
Thậm chí có không ít khán giả nữ vừa khóc vừa giơ băng rôn ‘ Thanh Hữu, bọn em muốn sinh con cho anh.’
Trầm Thanh Hữu đi lên sân khấu, vì mở màn mà hát một bài, bài hát <Giữa bàn tay> đem bầu không khí làm nóng đến mức cao nhất, ngay cả giám khảo khó tính cũng phải ngầm gật đầu.
Ca khúc kết thúc, Trầm Thanh Hữu ở giữa ánh mắt lưu luyến của mọi người trở lại chiếc ghế ngai vàng của ca vương đưa lưng về phía người xem, MC lần thứ hai lên đài.
“Ngày hôm nay, chúng ta nghênh đón một nhóm khách mời khiêu chiến đặc biệt, bình quân độ tuổi của bọn họ chỉ có mười bảy tuổi.”
Khán giả chỉ là vỗ tay mang tính tượng trưng, bọn họ thực sự chờ mong là sau khi tuyển thủ hát xong Trầm Thanh Hữu lần thứ hai lên đài.
“Cùng cháu nói bao nhiêu lần rồi, rác rưởi cần phân loại a.” Lận Ngang một đầu tóc dài đã buộc lại, một bên qua lại đẩy máy hút bụi, một bên giáo dục Lận An Hòa đang ngồi trên ghế sa lon nhìn tư liệu.
Lận An Hòa liếc nhìn năm thùng rác cạnh ghế sa lon, mặt trên phân biệt ghi chú ‘Thùng hạt’, ‘Thùng khăn tay’…, đổi một chỗ để ngồi — nhắm mắt làm ngơ.
Lận Ngang thấy anh một bộ đại gia, giận không có chỗ phát tiết, “Tách” một cái đem TV mở ra, thanh âm chỉnh lên cao nhất.
MC đùa giỡn các kiểu, “Hôm nay người khiêu chiến nhất định có thể cho mọi người mang đến một cảm nhận mới mẻ.” Nói xong, còn nháy mắt.
Lận An Hòa cầm lấy điều khiển từ xa trên bàn, định đổi sang kênh tin tức.
Nhưng ngón tay lại dừng ở nút chuyển kênh không động.
Lận Ngang buồn bực xoay người sang chỗ khác, một giây kế tiếp hai mắt trong nháy mắt tỏa ánh sáng, mạnh mẽ đem máy hút bụi ném, nhào tới trước TV, “Bánh bao, bánh bao, manh bánh bao của chú!”
Nói xong còn cọ cọ khuôn mặt lên.
Lận An Hòa nhìn trần nhà bị đập ra cái khe, yên lặng gọi điện thoại bảo trì.
Hết chương 40.

Nếu ai quan tâm đến nhạc kịch thì có thể sẽ biết ba bản này, đều là tác phẩm nổi tiếng cả.
Turandot
Opera của Giacomo Puccini. Turandot là một truyền thuyết tình yêu. Nàng công chúa xinh đẹp nhất Trung Hoa Turandot là một cô gái lạnh lùng. Cô cho rằng bất cứ chàng hoàng tử nào muốn cưới mình đều phải trả lời 3 câu hỏi, nếu sai thì những người đó sẽ chết. Ba người đã trở thành nạn nhân của những câu hỏi này.
Calaf, hoàng tử xứ Tartary vì đem lòng ngưỡng mộ vẻ đẹp của Turandot, đã tham gia và hoàn thành thử thách vượt qua ba câu hỏi. Thế nhưng nàng công chúa từ chối thực hiện lời hứa. Calaf chấp nhận nguyện vọng của công chúa với điều kiện nàng phải biết tên thật của chàng trước bình minh của ngày hôm sau. Công chúa đã bắt cóc cha và người hầu của hoàng tử, kẻ hầu Liù đã tự vẫn để giữ bí mật. Tới bình minh, nàng công chúa vẫn không tìm thấy câu trả lời, hoàng tử Calaf đã ôm nàng vào lòng và đặt lên môi nàng một nụ hôn làm tan chảy trái tim băng giá và nói ra tên thật của mình. Turandot tuyên bố với thần dân rằng nàng sẽ cưới chàng hoàng tử này và tên chàng là Love.
Carmen
Carmen là một vở kịch opéra Pháp của Georges Bizet. Lời nhạc của Henri Meilhac và Ludovic Halévy, dựa trên tiểu thuyết cùng tên của Prosper Mérimée. Câu chuyện được viết trong bối cảnh tại Sevilla, Tây Ban Nha, khoảng năm 1830, và liên quan tới Carmen, một phụ nữ Gypsy xinh đẹp với tính khí bốc lửa. Tự do trong tình yêu, cô đã quyến rũ hạ sĩ Don José, một người lính còn chưa có nhiều kinh nghiệm. Quan hệ của họ khiến anh ta chối bỏ tình yêu cũ của mình, nổi loạn chống lại chỉ huy, và gia nhập một nhóm buôn lậu. Anh ta ghen tuông khi cô bỏ mình để quay sang đấu sĩ đấu bò Escamillo khiến anh giết Carmen.
Rigoletto
Rigoletto là một vở opera ba màn của Giuseppe Verdi. Libretto tiếng Ý viết bởi Francesco Maria Piave dựa trên vở kịch Le roi s’amuse của Victor Hugo. Câu chuyện bi thảm của nó xoay quanh công tước trụy lạc xứ Mantua, người hề gù lưng của ông mang tên Rigoletto, và cô con gái xinh đẹp của Rigoletto mang tên Gilda. Tựa đề nguyên thủy của vở opera, La maledizione (Lời nguyền), nói về lời nguyền cho cả công tước và Rigoletto của một cận thần có con gái bị quyến rũ bởi công tước với sự khuyến khích của Rigoletto. Lời nguyền trở thành hiện thực khi Gilda cũng đem lòng yêu công tước và cuối cùng đã hi sinh tính mạng mình để cứu anh khỏi sát thủ được thuê bởi chính cha cô.

Advertisements

4 thoughts on “TSCHMXMHT – Chương 39 + 40

    • 🙂 🙂 🙂 từ từ rồi sau này anh công mới có tần suất lên đài nhiều hơn cô ạ. Tôi ôm nhiều hố quá, giờ cố chỉ chăm cho truyện này độ chục chương nữa rồi quay ra è cổ làm một lúc 3 truyện. May là truyện này mỗi chương ko dài. Amen

      • truyện này tận 117 chương đấy cô à, tôi mà đu mỗi mình nó chắc vài tháng sau ms đk mấy bộ kia mất, nhưng cô yên tâm, các chương truyện này ngắn nên tui ra truyện này nhanh nhất là cái chắc. mỗi lần post 2 ch bộ này vs các bộ kia túc tắc mỗi bộ một ch thôi. 🙂

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s