TSCHMXMHT – Chương 41 + 42

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Thêm cho vui mà thôi :)

Thêm cho vui mà thôi 🙂

Chương 41
Đây tuyệt đối là một sân khấu hấp dẫn ánh nhìn nhất từ khi phát sóng của < Khiêu chiến Trầm Thanh Hữu>.
Tuy rằng tuyển thủ còn chưa hát, nhưng phong cách ăn mặc lạ lẫm, vừa nhìn qua, rất hài hước, nhất là ba người dự thi đều là thiếu niên, trong đó lại có hai người đều là đóng thế vai (Đóng vai không phù hợp với mình).
Khấu Thu diễn anh hùng dân binh Lưu Nhị Hắc, Cơ Chi đầu đội tóc giả và hoa hồng, diễn thiếu nữ Tiểu Cần cùng thôn cùng cậu rơi vào bể tình, về phần Trần Nhạc Thiên, ăn mặc rất ngoài sức tưởng tưởng, sắm vai Tam Tiên Cô mẹ Tiểu Cần – một lão bà lẳng lơ hết ăn lại nằm.
Trên khán đài bộc phát ra một trận cười vang.
Trầm Thanh Hữu ánh mắt khinh thường, vốn cho là có bản lĩnh gì, không nghĩ tới chỉ là đi lấy lòng mọi người.
Ba người không để ý tới tiếng huýt gió và tiếng cười nhạo, đứng vào vị trí diễn, theo âm nhạc vang lên, một tiếng ca réo rắt thánh thót vang lên khiến cả khán phòng lặng ngắt như tờ.
Giống như tiên hạc hót dài, thanh âm xuyên phá tận trời cao.
Lỗ tai người nghe trong nháy mắt bị nắm giữ, rất khó tưởng tượng một thiếu niên mười bảy mười tám tuổi lại có thể hát ra đê-xi-ben cao như vậy.
Thế nhưng… Quá cao có được không, lỗ tai hoàn toàn không thể tiếp thu a.
Giám khỏa ánh mắt tỏa sáng, đối với Khấu Thu âm thầm tán thưởng.
Nếu như nói Khấu Thu làm một lời dạo đầu đặc sắc nhất, như vậy Cơ Chi thế vai giọng nữ hoàn toàn đã đem bầu không khí toàn trường đẩy lên cao triều.
Theo thời gian từng giờ trôi qua, khán giả cũng dần dần tiến nhập trạng thái…..
Cùng nghe hát không giống, nhạc kịch là diễn về một câu chuyện, diễn và hát đồng thời, theo ba người hát đáp ăn ý, biểu tình diễn dịch đúng chỗ, mọi người toàn trường bao gồm cả MC phảng phất như đang đặt mình ở trong câu chuyện tình yêu này.
Câu chuyện tình tiết rất đơn giản, người có tình trải qua đau khổ sẽ thành thân thuộc, nhưng càng là đơn thuần càng sẽ hấp dẫn người xem.
Trầm Thanh Hữu bàn tay nắm chặt vội vã buông ra, thấy cameras không quay tới liền yên lòng, y có dự cảm, đài chủ mình bảo vệ có lẽ sẽ không dễ dàng.
Theo một câu hát cuối cùng hát xong, ba người nắm tay cúi chào.
Toàn trường vang lên tiếng vỗ tay như sấm.
Giám khảo: Nghĩ không đến bây giờ còn có thanh niên có trình độ cao âm như thế, đặc biệt là hai cái cao âm quãng tám liên tục, có thể nói là hoàn mỹ.
Khán giả: Tuy rằng nghĩ âm nhạc không thịnh hành rất êm tai, nhưng cảm giác bức ép thật là cao a!
Trần Nhạc Thiên đại biểu ba người lên tiếng, “Chúng tôi lần này đến, còn hơn so với lấy quán quân, càng muốn khiến mọi người biết đến âm nhạc không chỉ có một loại, không thể để rất nhiều kiệt tác vì càng ngày càng ít người diễn mà bị bao phủ ở trong lớp bụi lịch sử.”
Mỗi người đều có chuyện cũ, không ít người tại trường quay đôi mắt ngấn lệ.
Trầm Thanh Hữu hơi suy nghĩ một chút, có đối sách, chỉ thấy y lên đài, cũng đối khán giả cúi chào, “Hôm nay tôi xin chịu thua.”
Toàn trường ồ lên.
Còn chưa so đã chịu thua không giống với tác phong của Trầm Thanh Hữu.
Trầm Thanh Hữu đã sớm ngờ tới phản ứng người xem, chỉ thấy y mỉm cười, “Ngày hôm nay tôi đã chuẩn bị một bài hát đang thịnh hành, thế nhưng kiệt tác thì không cách nào vượt qua, tôi chịu thua, không phải là không muốn so, chỉ là muốn hướng kiệt tác tỏ vẻ kính trọng, hy vọng có thể mượn lần kêu gọi này khiến mọi người quan tâm nhiều hơn đến những kiệt tác đã từng xuất hiên rồi huy hoàng đi qua.”
Vừa dứt lời, khán giả vỗ tay.
Không hổ là Trầm Thanh Hữu, cũng chỉ có Trầm Thanh Hữu, mới có loại phong cách quý phái này.
Khấu Thu cười như không cười nhìn y, không biết có phải ảo giác hay không, chỉ là cái liếc mắt đơn giản, Trầm Thanh Hữu lại nghĩ cậu đã nhìn thấu tất cả.
Trần Nhạc Thiên thấp giọng nói, “Một câu nói đem tất cả công lao đều bị anh ta đoạt đi.”
Không cần suy nghĩ, đầu đề ngày mai nhất định là <Hoàng tử âm nhạc Trầm Thanh Hữu vì kính với kiệt tác mà tiếc nuối rời sân khấu.>
Khấu Thu cười cười, lúc phát biểu cảm tưởng, đi về phía trước, tiếp nhận microphone trong tay MC, thái độ rất khiêm tốn, “Đầu tiên cảm ơn đài truyền hình đã cho chúng tôi cơ hội lần này, đem những kiệt tác bị lãng quên hiện ra trước mặt mọi người, thứ hai,” cậu dừng một chút, “Về tiền thưởng ba mươi vạn chúng tôi muốn quyên góp cho những người càng cần đến nó hơn, những người vẫn im lặng nỗ lực vì cứu vớt di sản văn hóa phi vật chất.”
Trần Nhạc Thiên trong bụng vì cậu giơ ngón tay cái, cao tay a, tuy nói lời Khấu Thu nói rất thẳng thắn, rất quan phương, nhưng cậu ta và Cơ Chi vẫn nghe ra được ý ngầm trong đó.
Nhạc kịch là bọn tôi hát, cùng Trầm Thanh Hữu chả quan hệ nửa mao tiền, chúng tôi chịu đem tiền quyên góp, anh ta chỉ biết chịu thua.
Quả nhiên câu nói của Khấu Thu lập tức khiến tiêu điểm người xem một lần nữa trở về, so sánh ra, Trầm Thanh Hữu nói trước đó lại có vẻ không phóng khoáng.
Trước TV, Lận Ngang gật đầu như gà mổ thóc, túm đuôi ngựa cũng đi lên đi xuống theo, “Nói rất hay, nói quá đúng.”
Lận An Hòa để văn kiện xuống, trong mắt mang theo tán thưởng, thiếu niên quả thực rất tinh.
Lận Ngang đột nhiên ngã ra đất ôm bụng cười to, qua một lúc lâu lại lăn lại, “Cháu có biết vì sao chú thích Khấu Thu không?”
Lận An Hòa nhướng mày, chẳng lẽ không phải là bánh bao xinh đẹp chú đều thích sao?
Lận Ngang tùy ý tựa ở sô pha, “Trong một ổ sói, cư nhiên sẽ nuôi ra một con hồ ly con.”
Nếu như Khấu Thu ở đây, tuyệt đối sẽ cười lạnh phóng ra chín cái đuôi hồ ly quét mặt ông ta.
Lận Ngang hai mắt tỏa sáng nhìn Lận An Hòa, “Trước khi bị con sói khác nuốt mất, chúng ta nhanh đem bé ôm về đây đi.”
Lận An Hòa lãnh đạm cắt đứt ảo tưởng không thực tế của ông ta, “Khấu Qúy Dược lòng dạ có rộng rãi đến mấy cũng sẽ không đem con cho chú mượn nuôi.”
Lận Ngang đã sớm không nghe lọt anh nói gì, từ trên ghế salon đứng lên, ngón tay vuốt vuốt cằm, chân trần ở trên sàn nhà đi lại tới tới lui lui, liên tục lầm bầm, “Ôm trở về nha, ôm trở về nha, nhất định phải nghĩ biện pháp ôm trở về nha.”
Lận An Hòa mặc ông phát điên, cầm lấy tư liệu một lần nữa nhìn tiếp chỗ lúc trước đã đánh dấu, nhưng trong ngực lại nghĩ, ôm trở về nuôi cũng không tệ.
Mặc kệ nói như thế nào, ba người Khấu Thu một phát đã nổi tiếng, bất kể là trên mạng, hay ở học viện ETAM, còn nhận được một cái nick name thân mật: Nhóm ba người Tiểu Hắc.
Hiện nay một thành viên của Nhóm ba người Tiểu Hắc – Trần Nhạc Thiên đang biểu thị rất không vui, vô cùng không vui, “Tiền thưởng quyên đi, thẻ tín dụng bị ngừng, chất lượng sinh hoạt tương lai thật khó a.”
Đối diện nhìn Cơ Chi có chút hả hê, cậu ta khoát khoát tay, “Đừng nói, tôi đều hiểu, chuyện của tôi đối với tôi là một bi kịch, đối với các cậu mà nói lại là một vở hài kịch.”
Khấu Thu ăn ngay nói thật, “Là một trò cười.”
Trần Nhạc Thiên, “…” Bỗng nhiên, cậu ta vỗ bàn một cái, “Đúng rồi! Lần trước chúng ta cùng nhau chụp ảnh nghệ thuật, cậu cư nhiên không chụp! Nói tốt tình cảm anh em ba người đâu!”
Khấu Thu lạnh lẽo nói, “Là tôi gọi người thanh toán cho các cậu.”
Vô sản trong nháy mắt câm miệng.
Trần Nhạc Thiên, “Nếu như có thể mang thai thì tốt rồi.”
Hai người kia sợ hãi nhìn cậu ta.
Trần Nhạc Thiên, “Như vậy tôi có thể xin nghỉ mười tháng chờ sinh, còn được ăn đồ bổ, không cần bị mẹ tôi mỗi ngày nghi thần nghi quỷ nói tôi thích nam.”
Cơ Chi ở trước khi cậu ta tẩu hỏa nhập ma chặn lại nói, “Tôi có một đề nghị.”
Hai người khác yên lặng chờ đoạn sau.
“Nếu thắng so đấu, chúng ta nói như thế nào cũng phải đi ra ngoài chúc mừng một chút.”
Khấu Thu, “Chỉ đơn giản như vậy?”
Cơ Chi khóe môi cong lên, ánh mắt phóng đãng, “Lần trước theo Trần Nhạc Thiên thực hiện nguyện vọng cậu ta vẫn không dám thực hiện, lần này đến phiên tôi.”
Khấu Thu nhíu mày, “Đến câu lạc bộ thoát y nam?”
Cơ Chi, “Tôi mời khách.”
Khấu Thu, “Vị thành niên cũng có thể vào?”
Cơ Chi, “Đã sớm hỏi thăm một chỗ có thể vào.”
Khấu Thu không khỏi âm thầm suy tư cậu ta rốt cuộc vì cái kế hoạch này chuẩn bị bao lâu.
Sau khi bầu trời tối đen, ba thanh niên đeo kính râm, đội mũ lưỡi trai tiến vào câu lạc bộ thoát y nam ồn ào mê loạn.
Trên đài năm kẻ cơ bắp bước nhảy tinh tế, mồ hôi trên thân trần chảy xuống, dưới ngọn đèn chiếu rọi vô cùng mê hoặc, một đám nam nữ bên dưới nhảy nhót reo hò.
Cơ Chi ở quầy bar ba ly whisky, phối hợp với nhạc rock, uống đặc biệt có cảm giác.
Trần Nhạc Thiên xúc động nói, “Lần trước cùng nhau đi tiệm chụp ảnh trong hẻm nhỏ vẫn là một tháng trước.” Sau đó cười khúc khích, “Quả thực khó có thể tưởng tượng, lúc đó ba người chúng ta đều không mang tiền.”
Vừa dứt lời, bầu không khí quỷ dị cứng ngắc.
Cơ Chi và Khấu Thu yên lặng trao đổi ánh mắt.
Mang tiền không?
Mang thẻ không?
Đáp án là đều không có.
Khó khăn nuốt xuống ngụm rượu whisky cuối cùng, Cơ Chi tận lực cười đến đẹp một chút, đi hỏi người phục vụ, “Ở đây các anh có nhận thanh toán bằng chuyển khoản không?”
Phục vụ rất lịch sự cười, “Chúng tôi chấp nhận thanh toán bằng thịt.”
Nhóm ba người Tiểu Hắc, “…”
Cơ Chi, “Ông chủ của các anh ở chỗ nào?”
Phục vụ, “Là tôi.”
Cơ Chi ánh mắt rõ ràng không tin, một ông chủ lại có thể làm phục vụ?
Phục vụ, “Để tiết kiệm chi phí.” Anh ta đem chiếc khăn trong tay ném lên, vòng một vòng đẹp mắt lại vững vàng bắt được, một bên chà lau miệng ly, một bên nói, “Không trả bằng thịt cũng được.” Nói rồi chỉ lên sân khấu, “Lên đài biểu diễn giống như bọn họ, kiếm đủ tiền thưởng là được.”
Khấu Thu liếc nhìn vũ nam nhảy đến chỉ còn cái quần lót, “Chân của anh ta đến ngực bọn tôi.”
Phục vụ, “Con gái trẻ bây giờ thích tiểu thịt tươi.”
Khấu Thu đang suy nghĩ cách thoát thân, một thân ảnh xuyên qua giữa đám người thu hút sự chú ý của cậu, mặc dù chỉ là sườn mặt, nhưng cậu có thể khẳng định đó là người lần trước đụng phải cậu trên hành lang.
Mặc Vấn nói qua người này đang theo dõi chính mình.
E sợ khiến hắn lần thứ hai chạy thoát, Khấu Thu liếc nhìn cảnh tượng náo nhiệt xung quanh, nảy ra ý hay, “Chúng ta lên đài.”
Cơ Chi trừng lớn hai mắt, cậu điên rồi?
Khấu Thu đem tầm mắt thu về, thản nhiên nói, “Thiếu nợ, tất phải trả, cậu nói có đúng không?”
Tuy rằng không biết vì sao cậu đáp ứng, nhưng ở chung lâu như vậy, đã sớm thành ăn ý, tự nhiên nhìn ra cậu đang đánh chủ ý khác.
Âm nhạc tạm dừng trong chớp mắt, ánh đèn tắt đi, lần thứ hai mở ra, trên đài đã biến thành ba thanh niên đeo mặt nạ.
Trần Nhạc Thiên nhỏ giọng nói, “Cái này nhảy thế nào?”
Khấu Thu suy nghĩ một chút, “Tuy tôi chưa nhảy qua, nhưng loại điệu nhảy này chỉ cần nắm giữ kỹ xảo là được -xé, cởi, xoay.”
Nhịp điệu nhạc rock vô cùng hứng khởi vang lên.
Mặc Vấn đang truy tung kẻ hiềm nghi lúc này nhìn lên thiếu niên trên đài, sợ ngây người.

Hết chương 41.

Chương 42
Dưới âm nhạc tiết tấu mãnh liệt, ba người trên đài quần ma loạn vũ.
Ở chỗ này, càng điên càng có ma lực.
Sóng người chen lấn, thiếu nam thiếu nữ giơ hai tay lên lắc lư vặn vẹo vòng eo, một người đàn ông trong đó từ bắt đầu đã nhìn chằm chằm Khấu Thu, tầm nhìn không một lần dời đi, rất nhanh đưa tay hướng về phía sân khấu chụp ảnh, sau đó nương đoàn người đi xuyên qua, chuẩn bị rời đi.
Mặc Vấn cũng ở trong dòng người, nhưng dưới loại tình huống này, muốn bắt người đúng là không dễ.
“Oa!”
“A!”
Tiếng huýt gió, tiếng thét chói tai liên tiếp, Khấu Thu là người đầu tiên đem áo hoàn toàn cởi ra, ném xuống dưới đài, ổn chuẩn ngoan nện ở trên đầu kẻ vừa chụp ảnh.
Hành động này quá đột nhiên, người nọ cuống quít muốn đem áo trên đầu gạt ra.
Trong nháy mắt áo bị lấy xuống, cánh tay của hắn đã bị người nắm chặt.
Âm nhạc đến phần cao âm, tiêu điểm người xem một lần nữa trở lại trên đài, Mặc Vấn lặng lẽ móc ra còng tay còng lại, trở tay xoay một cái dẫn theo đi ra ngoài.
Trong mê ảnh cuồng loạn, cuộc sống về đêm kết thúc lúc một giờ sáng.
Nhóm ba người Tiểu Hắc bán nghệ không bán thân thành công đi ra câu lạc bộ.
Trần Nhạc Thiên, “Tôi bảo mẹ là đêm nay ở nhà bạn cùng lớp.”
Cơ Chi, “Tôi nói với cha là đêm thay qua nhà bạn cùng lớp chơi.”
Trần Nhạc Thiên gật đầu, “Vừa vặn cậu có thể thu lưu tôi một đêm.” Sau đó hỏi Khấu Thu, “Còn cậu?”
Khấu Thu, “Khấu gia không có giờ giới nghiêm.”
Khấu Qúy Dược bản thân cũng về nhà rất muộn, đa phần đều là ở lại phòng thí nghiệm, Khấu Uấn Lương mỗi ngày xử lý việc công ty cũng về rất khuya, Khấu Bân Úc thì là lưu luyến trên giường những nữ nhân khác nhau.
Cậu đang suy nghĩ có cần đi gặp Mặc Vấn hay không, giãy dụa ba giây liền chọn buông tha, không có gì có thể ảnh hưởng tới chất lượng giấc ngủ —
Mỹ nhân ngủ, mỹ nhân ngủ, mỹ nhân đều là ngủ mà ra.
Ba giờ sáng trong phòng thẩm vấn.
Mặc Vấn ngồi thẳng tắp trên ghế, nhìn người đối diện không nói một lời, “Anh còn định kéo dài bao lâu.”
Kẻ bị bắt khuôn mặt rất bình thường, nếu là có chút chứng mù mặt, đặt ở trong mười người thật đúng là nhận không ra.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, hắn đột nhiên cười thật to với Mặc Vấn, “Anh để tôi thấy cậu ấy, tôi sẽ nói ra toàn bộ.”
“Cậu ấy” trong miệng hắn đương nhiên là chỉ Khấu Thu.
Mặc Vấn nhìn kẻ đối diện cười đến đắc chí, trầm giọng nói, “Không có khả năng.”
“Không cần gặp mặt, qua video cũng được.” Tên kia cười nói, “Chỉ cần có thể thấy mặt cậu ấy là được.”
Thấy Mặc Vấn không nói lời nào, hắn tiếp tục nói, “Đây chính là một giao dịch rất có lời.”
Khấu Thu đang ngủ say, chuông điện thoại di động không hợp thời vang lên, thuần thục dùng ngón chân tìm một chút, âm nhạc phiền nhiễu kết thúc.
Rất nhanh, tiếng nhạc vang lên lần nữa, Khấu Thu bất đắc dĩ, lần này hướng về phía ngược với vừa rồi vạch qua.
Trong phòng thẩm vấn tên phạm nhân nguyên bản vẻ mặt hoa si nhìn cái ngón chân bạch bạch nộn nộn kia, sửng sốt.
Mặc Vấn tằng hắng một cái, nhắc nhở thiếu niên nửa mê nửa tỉnh bên kia, “Đây là video call.”
Khấu Thu mơ hồ đáp lại, năm đầu ngón chân ngoắc ngoắc một cái, coi như chào hỏi.
Mặc Vấn, “…”
Phạm nhân khẩn cấp nói, “Tôi muốn xem mặt, là mặt.”
Mặc Vấn trần thuật sơ lược một chút tình huống, Khấu Thu dùng chân đem điện thoại di động đá một cái, ném đến bên cạnh gối đầu, sau đó cuốn chăn cọ qua, mắt híp lại thành một đường chỉ, khi nhìn thấy khuôn mặt người qua đường đang cười đến nước bọt đều chảy ra trong video call, lập tức ghét bỏ nói, “Nhân vật phản diện giá trị nhan sắc thấp như vậy như thế nào còn chưa chết.”
Nói xong, dứt khoát cúp điện thoại.
Phạm nhân có khuôn mặt người qua đường, “…”
Mặc Vấn yên lặng cất máy, “Nếu gặp được, kế tiếp là lúc khai báo.”
Học viện ETAM lớp A.
Khấu Thu nâng đầu, vành mắt có quầng thâm nhàn nhạt, trong mắt lộ ra mê man.
Cơ Chi liếc mắt liền nhìn ra cậu ngủ không ngon.
“Ngày hôm qua cậu ngủ lúc mấy giờ?”
Khấu Thu lắc lắc đầu, “Trở về tắm rửa liền đi ngủ, nhưng sau nửa đêm bị đánh thức liền không ngủ được nữa.”
Cơ Chi trêu ghẹo nói, “Trong sách viết kẻ không tim không phổi chất lượng giấc ngủ tốt nhất, xem ra cũng không hẳn vậy.”
Khấu Thu nghiêm túc nói, “Cậu không thể vì tôi bộ dạng đẹp mà khi dễ tôi.”
Cơ Chi dừng bút lại, “… Đừng quên tôi còn đang giúp cậu chép bài tập.”
Khấu Thu lập tức đổi giọng, “Cậu thật tốt.”
Trần Văn Tĩnh quay lại an ủi cậu, “Thời gian tới có chừng mấy ngày có thể dùng để nghỉ ngơi, ngày hôm nay tiết ba tiết bốn dùng để mở đại hội khen thưởng, cuối tuần còn có đại hội thể dục thể thao.”
Khấu Thu trong nháy mắt mãn huyết sống lại.
“Tháng mười thu vàng, gió thu đưa tới thoải mái, ở chỗ này, chúng ta nghênh đón…” Trên đài hiệu trưởng hơi lộ mập đọc lời mở màn.
Trần Nhạc Thiên kinh ngạc nói, “Khó có thể tưởng tượng bây giờ là trời thu.”
Khấu Thu, “Theo tôi biết, tất cả hiệu trưởng đều thích dùng cái này làm mở màn.”
Cho dù không phải, mở màn cũng sẽ dùng thành ngữ bốn chữ.
“Ngày hôm nay chúng ta may mắn mời tới Phó thị trưởng Mã XX, phó thư ký Thị ủy Lâm XX, phó chủ nhiệm thường vụ …”
Mỗi cái tên đọc lên, dưới đài vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt.
Cơ Chi vỗ tay xong, nhíu mày, “Không nghĩ tới năm nay học viện mời tới nhiều lãnh đạo cao cấp như vậy.”
Hơn phân nửa là dùng để dời sự chú ý, tiêu trừ ảnh hưởng bất lợi từ vụ án giết người xuất hiện trong trường học lúc trước.
Khấu Thu đại khái nhìn thoáng qua, cảm thấy vô vị đưa ra tổng kết sâu sắc, “Đều là phó.”
Sắp tới cuộc thi giữa kỳ, trường học chọn trước lúc thi mấy tuần làm đại hội khen thưởng, cấp học bổng khả quan cho học sinh có thành tích ưu tú trong cuộc thi đầu kỳ, đưa đến tác dụng khích lệ không ít.
Trần Nhạc Thiên là người xếp thứ mười trong khối, lúc xuống đài xong cười đến không khép nổi miệng.
“Tuy rằng bị mẹ tôi ngừng thẻ tín dụng, nhưng phần học bổng này cũng đủ để tiêu một trận.”
Có Trần Nhạc Thiên tinh thần toả sáng một chút, hoàn toàn vượt qua hồi quang phản chiếu.
Không nói hai lời mời Khấu Thu và Cơ Chi ăn cơm, nguyên bản còn muốn mang theo Trần Văn Tĩnh, nhưng nhà cô bạn quản rất nghiêm, không thể làm gì khác hơn là từ chối.
Trần Nhạc Thiên nhớ mong ân cứu mạng, còn muốn mời Hạ Dự.
Đối với lần này Khấu Thu và Cơ Chi không có ý kiến.
Phòng y tế trước sau như một yên tĩnh sạch sẽ, Trần Nhạc Thiên ngửi xung quanh một cái, quả quyết cho ra kết luận, “Trầm Thanh Hữu đã tới.”
Hạ Dự nhướng mày, khứu giác so với chó quân đội còn lợi hại hơn.
Trần Nhạc Thiên ghét bỏ nói, “Loại nước hoa mùi rau thơm này chỉ có Trầm Thanh Hữu mới dùng.”
Hạ Dự bật cười, nếu như Trầm Thanh Hữu biết nước hoa hàng hiệu y thích nhất bị đánh giá là mùi rau thơm không biết sẽ có cảm tưởng gì.
Trần Nhạc Thiên vỗ vỗ túi tiền phồng lên, “Kỳ thực hôm nay tới là là vì mời anh ăn cơm, thuận tiện thanh toán tiền thuốc bôi lần trước.”
Hạ Dự cuối cùng cũng không cùng bọn họ đi ăn, không phải là không có đáp ứng, mà là Trầm Thanh Hữu quay lại.
Trần Nhạc Thiên gặm đùi gà, hung ác nói, “Không giữ lời hứa, rõ ràng đã nói chúng ta thắng thi đấu thì lời yêu cầu sẽ bị xóa bỏ.”
Cơ Chi nhìn Trần Nhạc Thiên lảm nhảm liên tục ba mươi phút, dùng khuỷu tay lặng lẽ đụng Khấu Thu một cái, nhỏ giọng nói, “Khuyên cậu ta một chút.”
Khấu Thu vươn móng vuốt xoa xoa, “Ngoan, thế giới người trưởng thành trẻ con đừng đi vào góp vui.”
Trần Nhạc Thiên trợn tròn mắt, “Tôi chỉ là không quen nhìn loại sau khi chia tay còn mặt dày mày dạn không đi.”
Khấu Thu ở lúc cậu ta căm phẫn trào dâng, lấy đi cái đùi gà cuối cùng, “Hạ Dự sẽ không giúp anh ta.”
Trần Nhạc Thiên dừng lại oán giận, “Thật?”
Khấu Thu gật đầu.
Một người nam nhân như vậy sao có thể sẽ bị người điều khiển.
“Nhưng thật ra cậu, ” Khấu Thu ưu nhã gặm xong miếng thịt cuối cùng trên đùi gà, “Cậu không cảm giác mình đối với Hạ Dự quá để bụng sao?”
Trần Nhạc Thiên, “Tôi là đang bảo vệ kẻ yếu.”
Cơ Chi, “Cậu là đang nói cái người ở trường học dùng súng ngắm bắn trúng Trần Vân?”
Trần Nhạc Thiên, “…Kẻ yếu về mặt tình cảm.”
Cơ Chi, “Tôi đây thật đúng là nhìn không ra.”
Trạng thái hiện nay tựa hồ là Trầm Thanh Hữu quấn quít lấy Hạ Dự không tha.
Khấu Thu một châm thấy máu, “Cậu ta đơn thuần là đối người có mưu đồ quấy rối.”
Trần Nhạc Thiên ngẩn ra rồi lập tức phản bác, “Tôi thích rõ ràng là A Mai lớp bên cạnh.”
Cơ Chi buồn bực, “Vì sao cậu ta không nghĩ tới phương diện mưu tài sát hại tính mệnh?”
Khấu Thu, “Bởi vì đối phương là nam.”
Cơ Chi gật đầu, thầm nghĩ quả nhiên là thích đàn ông.
Trần Nhạc Thiên, “…” Đừng nói nữa, nói nữa đến cậu ta cũng phải nghi ngờ tính hướng của mình.
Lại nói Khấu gia và Lận gia đám hỏi tuyệt đối là chuyện được người đàm luận số lần nhiều nhất trong thời gian gần nhất, nhưng ngoài dự đoán của mọi người, đám hỏi đầu tiên không phải là Lận An Hòa cùng con gái Khấu gia, mà là một đôi nam nữ trẻ tuổi chi thứ của hai nhà.
Hai người này là thuộc về tự do yêu đương, hai bên gia đình tất nhiên là tương đối thỏa mãn với cuộc hôn nhân này.
Buổi tối Khấu Thu vừa vào cổng, ánh đèn sáng chói khác với ngày thường, cậu liếc mắt liền thấy Khấu Qúy Dược ngồi ở ghế sa lon phía bên phải, Lận Ngang và Lận An Hòa ngồi đối diện với ông.
Khấu Thu đổi giày đi tới, mang tính lễ tiết chào hỏi.
Khấu Qúy Dược ý bảo Khấu Thu ngồi xuống, “Con tới thật đúng lúc, một chị họ của con gần đây phải gả, ngày tổ chức hôn lễ cần con đi tham gia.”
Lận Ngang mặc y phục rất chỉnh tề, trên âu phục tìm không ra một nếp nhăn, biểu tình khôi phục lại vẻ lạnh lùng lúc mới gặp, ông ta đem hộp quà đẩy qua, “Đây là y phục chuẩn bị cho cháu.”
Khấu Thu mở ra, nhìn lễ phục phù rể bên trong nhíu mày, “Cháu và nhà trai không quen, làm phù rể không thích hợp.”
Lận Ngang, “Tất nhiên sẽ không để cháu làm phù rể.”
Khấu Thu yên lòng.
“Cháu cần làm là hoa đồng (bé ném hoa).”
“…Làm phiền nói lại lần nữa.”
Vừa rồi hình như có từ gì kỳ quái bay vào lỗ tai.
Lận Ngang ngồi ngay ngắn, biểu tình cũng rất đứng đắn, “Hoa đồng.”
Lận An Hòa ngồi một bên so với ai khác đều càng rõ ràng các loại tính toán ngu ngốc trong lòng Lận Ngang bây giờ.
Trên thực tế, cũng đúng như anh dự đoán, lúc này trong đầu Lận Ngang đang điên cuồng hình dung cảnh Khấu Thu mặc tây trang nhỏ, cầm lẵng hoa tung hoa đầy trời, ngay cả ngón tay cũng kích động đến hơi run rẩy.
Ba mươi phút sau, Khấu Thu mỉm cười cất bước Lận Ngang, thuận tiện đối Lận An Hòa làm vẻ mặt ra hiệu, xác định người đã đi rồi, lập tức xoay người nhìn Khấu Qúy Dược, “Nói cho con biết, cha sẽ ngăn cản ông ấy.”
Khấu Qúy Dược, “… Ta tận lực.”
Hết chương 42.

Advertisements

2 thoughts on “TSCHMXMHT – Chương 41 + 42

  1. Biết nhà nàng edit truyện này tui mừng muốn khóc ❤ Xin nàng hãy cố gắng theo đến cùng đừng drop ạ. Tui cũng xin được cho 1 chỗ để ngồi hóng truyện.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s