TSCHMXKHT- Chương 43+44+45+46

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Chương 43
Nước Mỹ Philadelphia (thành phố lớn nhất bang Pennsylvania).
Trong một cái hẻm nhỏ vắng lặng, người đàn ông dừng bước lại, nhìn chung quanh.
Mất dấu rồi sao?
Gã ngầm nhíu mày, gọi vào một số điện thoại.
Khấu Manh Trân nhận điện thoại, nghe được đầu kia báo lại tình huống sau trực tiếp đem gương trang điểm trong tay ném ra ngoài, “Tìm! Trong vòng 3 ngày phải tìm cho ra!”
Người đàn ông rời đi rồi, từ trong thùng rác chui ra một người phụ nữ nhỏ nhắn, trong tay cô ta cầm túi xách hàng hiệu, trên người cũng mặc quần áo xa xỉ, người này chính là Bạch Mộng Thu mẹ đẻ của Khấu Thu.
Bạch Mộng Thu mở túi, lấy ra một cây kéo nhỏ, nhanh chóng đem tóc dài cắt, sau đó đeo lên một gọng kính hình elip, đơn giản chỉnh sửa y phục một chút, làm xong ngụy trang cơ bản nhất.
Động tác của cô ta rất nhuần nhuyễn, hiển nhiên không phải lần đầu tiên làm loại chuyện này.
Người đàn ông kia vừa rồi gọi người đầu kia điện thoại là “Tiểu thư Manh Trân”.
Manh Trân, Khấu Manh Trân, con gái thứ hai của Khấu Qúy Dược.
Bạch Mộng Thu khóe miệng chậm rãi nhếch lên, Khấu Manh Trân phái người tìm đến cô ta, điều này nói lên cái gì? Khấu Thu đã được nhận về Khấu gia, đồng thời thành công khiến địa vị của bọn họ sinh ra dao động.
Cô ta đợi nhiều năm như vậy, đã đến thời gian trở về rồi.
Lúc này, vị trí múi giờ của Khấu Thu chính là một mảnh trời tối đen, nằm ở trên đệm giường mềm mại, bẹp cái miệng nhỏ nhắn ngủ được thư sướng miễn bàn, thẳng đến trên người truyền đến cảm giác lành lạnh, trơn trượt lẻn bò lên trên.
Bắt lại đầu sỏ gây tội, mắt to trừng mắt nhỏ.
Con rắn hoa nhỏ nỗ lực dùng lưỡi rắn uy hiếp cậu, trên đuôi rắn còn lộ ra một cái cameras loại nhỏ.
Khấu Thu nhận ra đây là sủng vật lần trước Lận An Hòa dẫn đi dạo, hai tay linh hoạt đem rắn buộc thành kết, ném ra cửa sổ.
Xoạt xoạt xoạt, xoạt xoạt xoạt –
Phòng không bật đèn, Lận Ngang tới tới lui lui dùng khăn lau sạch đất, lau một hồi, lại đem khăn lau bỏ vào thùng nước bên cạnh tỉ mỉ vò một lần. Cửa sổ bò vào một con rắn nhỏ, đuôi vẫn chưa hoàn toàn duỗi ra, con rắn nhỏ linh hoạt bò vào thùng nước bơi đến vui vẻ.
Lận Ngang nhìn cameras bị nước thấm ướt, nghĩ tốt xấu đống thịt này ăn không phải trả tiền nhà mình nhiều năm như vậy, nhịn xuống xúc động đem nó ném ra ngoài.
Phòng khách trong nháy mắt sáng lên.
Lận An Hòa chẳng biết xuất hiện lúc nào, anh đeo kính không gọng, mặc áo len cardigan, bên trong là áo ba lỗ trắng, đi tới cạnh bàn tròn rót cốc nước ấm, “Trong nhà có cây lau nhà.”
Lận Ngang, “Khăn lau sạch hơn.”
Lận An Hòa đem ly nước một hơi uống cạn, nửa đêm tóc tai bù xù không bật đèn lau nhà phỏng chừng chỉ có người này làm được.
Lận Ngang đem khăn lau ném vào trong thùng nước, đầu rắn nhỏ bị trùm, giũ giũ một cái, không giũ xuống, tiếp tục phấn đấu, thân thể cong thành một khúc.
Lận An Hòa ngồi ở trên ghế sa lon, một tay khoát lên tay vịn, “Cha cháu lúc còn sống thật là đang nghiên cứu mấy thứ này?”
Lận Ngang biểu tình khôi phục lại vẻ đạm mạc, “Không chỉ cha cháu, Lận gia và Khấu gia mấy thế hệ đều vì thế bỏ ra toàn bộ tâm sức, nhưng cha cháu đã khiến cho nghiên cứu đạt tới một độ cao hoàn toàn mới.”
Lận An Hòa nghĩ đến người đàn ông điên điên khùng khùng trong trí nhớ, “Chú không nhớ nhầm chứ?”
Lận Ngang, “Nếu không sao chết sớm như vậy, biết quá nhiều.”
Ngữ khí của ông ta rất bình thản, như người trong lời nói không phải anh cả của mình, nhưng Lận An Hòa lại thấy trong mắt ông chợt lóe lên bi thương.
“Nặng hơn cả luận vũ trụ, quay ngược thời gian?” Lận An Hòa cười nhạt, “Nếu thật làm được, người chết chẳng phải cũng có thể sống lại?”
Lận Ngang đem khăn lau từ trên người rắn nhỏ lấy ra, vắt kiệt, “Chú không có thiên phú với nghiên cứu, cũng không có hứng thú, nhưng tâm huyết nhiều đời dù sao cũng cần có người kế thừa, huống chi cháu là con trai độc nhất của cha cháu.”
Lận An Hòa như có điều suy nghĩ, “Sở thích của chú cho tới nay không phải là trông nhà coi trẻ sao?”
Khăn lau vừa vắt kiệt theo không trung “Vèo” cái bay qua, không lưu tình chút nào.

“Tuy rằng cũng không phải nhà chính, nhưng đám hỏi nhà cậu tuyệt đối là tin tức cực oanh động.”
Khấu Thu làm vận động nhất định buổi sáng – chép bài tập, thuận tiện trả lời, “Cha tôi rất coi trọng, yêu cầu tất cả bọn tôi đều phải đi tham gia hôn lễ.”
Cơ Chi giật mình, đột nhiên thấp giọng nói, “Chuyện này đối với cậu cũng không có chỗ xấu.”
Khấu Thu không biết cậu ta là từ đâu cho ra kết luận này.
” Đám hỏi chi thứ được coi trọng như thế chỉ có một nguyên nhân có thể giải thích, Lận An Hòa không coi trọng bất kỳ một đứa con gái nào của Khấu gia.”
Khấu Manh Trân thường cho Khấu Thu đi giày nhỏ (chèn ép), nếu như thật gả cho Lận An Hòa, tuyệt đối cách vênh mặt hất hàm sai khiến cũng không xa.
Khấu Thu dừng bút, Cơ Chi suy đoán cũng không phải không có lý.
Trần Nhạc Thiên đột nhiên xoay đầu lại, “Tôi nghe đồn hôn lễ lần này cậu là phù rể, có thật không?”
Khấu Thu hàm súc nói, “Là ném hoa.”
Trần Nhạc Thiên nghi hoặc, phù rể khi nào thì thêm vào kỹ năng ném hoa?
Chuông vào học vang lên, An Minh đỉnh một đầu tóc tím đi vào, “Chắc mọi người cũng biết cuối tuần mở đại hội thể dục thể thao.”
Lớp A luôn luôn lấy học tập làm mục tiêu chính để phấn đấu, nhưng loại chuyện có liên quan đến ngày nghỉ này bất kỳ một cái học sinh nào cũng đều không hề cự tuyệt, rất nhiều học bá ngồi thẳng tắp, trong ánh mắt toát ra chờ mong nho nhỏ.
“Bởi vì phải đi qua bàn chủ tịch, bắt đầu từ buổi chiều hôm nay sau tiết cuối cùng sẽ luyện đội hình mít tinh, thầy chuyên môn mời huấn luyện viên vì mọi người huấn luyện.”
Mít tinh? Khấu Thu sắc mặt không tốt lắm.
Gì, cậu nhớ kỹ bản thân chính là cùng tay cùng chân a…
Buổi trưa Trần Nhạc Thiên mời ăn mì thịt bò ở căn tin, bốn bát thêm thịt, Trần Văn Tĩnh đặc biệt thích ăn cay, còn bỏ thêm không ít ớt cay.
Khấu Thu bỏ thêm một lượng dấm so với bình thường không khác lắm thì thầm nhíu mày, quả nhiên gần nhất vận khí không tốt, dì căn tin hôm nay cư nhiên quên đổ thêm dấm, xui xẻo!
“Không nghĩ tới cố ý tan học muộn mười phút vẫn đụng phải anh.”
Khấu Manh Trân bưng canh đựng trong nồi đất đi tới, “Hôn lễ hai ngày nữa chị Nhan là phù dâu, đến lúc đó sẽ có máy bay tư nhân đến đón chị ấy, chị Nhan đã đồng ý dẫn bọn tôi cùng đi, còn anh?”
Khấu Thu, “Mua vé máy bay, qua kiểm an, lên máy bay.”
Khấu Manh Trân trong mắt có chút tươi cười trào phúng, “Không bằng tôi đi cùng chị Nhan nói một chút, để chị ấy mang anh theo, miễn cho lúc đó làm mất mặt Khấu gia.”
Khấu Thu ưu nhã để đũa xuống, dùng khăn giấy lau miệng, nâng mắt nhìn cô ta nói, “Không phải đều là ngồi ghế cứng qua, có cái gì khác nhau.”
“Anh…” Khấu Manh Trân tưởng cãi lại, nhưng lại không tìm được điểm phản bác.
Trần Văn Tĩnh đang cúi đầu đột nhiên khoát khoát tay với cô ta, “Bạn nữ, bạn chắn 45 độ ánh sáng của tôi, có thể nhường ra được không?”
Bị cắt lời Khấu Manh Trân tất nhiên không vui lòng.
“Thì ra là kết bạn mới, chẳng lẽ là bạn gái?” Cô ta quan sát trên dưới Trần Văn Tĩnh một chút, bộ dáng coi như thanh tú, là loại hình con một, còn chưa bằng nửa phần diễm lệ của cô ta, bình thường cô ta tham gia tụ hội của xã hội thượng lưu chưa từng thấy Trần Văn Tĩnh, có vẻ gia thế cũng không phải quá lớn, khinh thường nói, “Không gì hơn cái này.”
Trần Văn Tĩnh cũng không giận, học giọng điệu Khấu Thu lúc trước, tiện thể dùng khóe mắt nhìn người, ánh mắt dừng ở trên ngực Khấu Manh Trân, rất là ghét bỏ, “Thì ra là B, trách không được.”
Khấu Manh Trân đem khay ăn nâng lên, che ở trước ngực lại không ngăn được toàn bộ, xấu hổ túng quẫn nói, “Cô nói bậy bạ gì đấy!”
Trần Văn Tĩnh nhìn ngực của cô ta, “Hai cộng một, trách không được là 2B.” (2B= nhị bức chăng?)
Khấu Thu, Cơ Chi, Trần Nhạc Thiên, “…”
Bạn nữ này sức chiến đấu so với bọn họ tưởng tượng còn dũng mãnh hơn nhiều nha!
Trong thao trường lớn như vậy, các lớp đều giữ vị trí nhỏ nhoi, lúc tập đội hình cần chọn ra hai người ưu tú nhất lớp, vinh dự như vậy bạn học và giáo viên cũng nghĩ ra được.
Khấu Thu liếc nhìn bốn phía thao trường, phát hiện hầu như mỗi lớp đều mời huấn luyện viên đến huấn luyện.
Chẳng biết lúc nào, An Minh đã đi tới, đi theo phía sau là một người đàn ông cao lớn, bước chân trầm ổn, khuôn mặt anh khí mười phần kích khởi không ít nữ sinh mắt bắn tim hồng.
Lời ngầm biểu hiện rất rõ ràng: Giáo viên, bọn em có thể kéo dài thời gian huấn luyện không? Huấn luyện viên đẹp trai như vậy, chúng ta hẹn hò! Hẹn hò! Hẹn hò!
Tả Nhất?
An Minh là em trai An Lôi, mời Tả Nhất nhưng cũng là thuận lý thành chương.
Lúc đường nhìn giao nhau, Tả Nhất hơi gật đầu một cái, coi như chào hỏi.
An Minh trước đã sắp xếp hàng ngủ đơn giản, phương thức sắp xếp đơn giản thô bạo, bộ dạng đẹp đứng trước.
Tổ ba người Tiểu hắc đương nhiên được xếp hàng đầu.
Tả Nhất đem còi lấy ra, làm ra cải biến tổng thể, cũng chính là điều chỉnh hàng dưới, cơ bản cũng không thay đổi gì nhiều, “Các cô cậu đi đều bước một lần, tôi xem trình độ một chút.”
Theo tiếng còi có quy luật “Một … hai … ba…bốn”, bước đều bước, trước khi đi Khấu Thu âm thầm ném một ánh mắt cho Tả Nhất.
Trước không nói đi đều hay không,…… ít nhất …cũng có làm phấn chấn tinh thần.
Trong này tướng mạo Tả Nhất đem đến tác dụng lớn nhất, nữ sinh đều muốn bày ra vẻ đẹp nhất, mà nam sinh cũng có chút khí thế không muốn chịu thua.
Theo đội ngũ di chuyển, Tả Nhất giữa mày giật giật, anh ta rốt cuộc minh bạch ánh mắt ra hiệu của Khấu Thu là có ý gì, thiếu niên ngay chính giữa hàng thứ nhất ngẩng đầu mạnh mẽ vung cùng tay cùng chân, hướng phía trước đi đến.
Anh ta có muốn không nhìn cũng không thể không đi nhìn.
Đối với cuộc đời vài chục năm quân lữ của Tả Nhất mà nói, quả thực là bại hoại văn hóa.
Anh ta ra lệnh, đội ngũ dừng, sau đó quay lại tiếp tục đi về.
Lần thứ hai dừng lại, Tả Nhất đi tới trước mặt Khấu Thu, Khấu Thu vẻ mặt bảo trì vẫn luôn bình tĩnh, lại làm ra khẩu hình miệng –
Mắng tôi, tôi sẽ mách cha tôi.
Tả Nhất lời muốn nói ra nghẹn ở cổ họng, xoay bước chân, sửa đúng động tác của mấy bạn học khác.
An Minh trơ mắt nhìn một hồi giao dịch ngầm.
Đây tuyệt đối là buổi chiều khó chịu đựng trôi qua nhất của Tả Nhất, làm một cấp dưới xứng đáng với chức vụ, anh ta cảm thấy mình cần phải dạy cho thiếu gia nhà mình cách bước đều cơ bản nhất, tối hôm nay trở về cần được Khấu Qúy Dược đồng ý.
Buổi tối, Khấu gia.
“Cùng tay?”
Khấu Qúy Dược nhìn Khấu Thu, “Cậu xác định?”
Tả Nhất gật đầu.
Khấu Thu mặt không sắc thẹn, “Thiên phú của con đặt ở mặt khác.”
Khấu Qúy Dược ngẫm lại, “Đi đều vài bước cho ta xem.”
Khấu Thu cởi giày đi trên thảm mấy bước.
Lăng ba vi bộ, không hề có quy tắc gì.
Sau đó dừng lại, thần sắc chân thành tha thiết hỏi Khấu Qúy Dược, “Cha nghĩ thế nào?”
Không đành lòng đả kích lòng tự tin của đứa nhỏ, Khấu Qúy Dược qua loa nói, “…Còn có thể cứu.”
Khấu Thu nghĩ đánh giá này là rất cao đi, khó được hãnh diện khi được cổ vũ, “Con lại đi mấy bước cho mọi người nhìn.”
Vì vậy mười phút tiếp đó, thiếu niên cùng tay cùng chân tiêu sái đi tới đi lui hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang.
Tả Nhất quay đầu chỗ khác, nhìn không nổi.
Khấu Qúy Dược, “Quay lại.”
Loại ô nhiễm tinh thần này sao có thể một người nhìn?
Tả Nhất bất đắc dĩ nghe lệnh tiếp tục mù mắt nhìn.
Hết chương 43.
Chương 44
Cuộc sống an nhàn quá lâu, Khấu Thu hầu như dần dần quên sự kiện Trần Vân trước đó vài ngày mang tới không thoải mái.
Sinh hoạt hiện tại của cậu vẫn rất có chất lượng…… ít nhất …….Tả Nhất lần thứ N lần sửa đúng động tác của cậu không có kết quả xong dứt khoát trực tiếp phái cậu ngồi vào một bên nhìn.
Bị biếm lãnh cung Khấu Thu, chọn một gốc đại thụ gần nhất ngồi xuống hóng gió nghỉ ngơi, thuận tiện luyện tập tạo dáng.
“Nghỉ.”
“Nghiêm.”
Tả Nhất nghiêm túc hô khẩu hiệu, biểu tình nghiêm nghị, cơ mặt lại nhịn không được co giật.
Chỉ thấy Khấu Thu ngồi ở dưới cây lớn mặt hướng huấn luyện viên lưng đưa về phía các học sinh, một chốc thì chống tay lên má nghiêng người, gió mát phất qua, cánh hoa bay múa khắp bầu trời, thiếu niên dưới hoa quả thật khiến người yêu thương; một chốc lại co một đầu gối, ngồi nghiêm chỉnh, biểu tình túc mục, rất có khí thế sơn vũ dục lai (Gió thổi mưa giông trước cơn bão); hiện tại, lại mị nhãn như tơ, tóc mai trên trán nhẹ nhàng bay lên, rất câu hồn.
Tả Nhất:…Nhanh biến về bộ dáng lúc đầu của cậu đi.
Nhắm mắt làm ngơ, anh ta dẫn đội ngũ thay đổi nơi diễn luyện.
Kỳ thực anh ta nếu chờ lâu mấy phút, Mặc Vấn đi ô-tô đến học viện ETAM, cách mấy trăm mét đã nhìn thấy một yêu nghiệt loại nhỏ.
Khấu Thu đang nạp gió lạnh, cảm giác trước mắt chợt có bóng ma, ngẩng đầu lên, vừa lúc đối diện với thần sắc không đồng ý của Mặc Vấn, anh ta thấp giọng nói, “Đừng tác yêu.” (Tác yêu tác quái.)
Khấu Thu suy nghĩ thâm ý trong lời nói của anh ta.
” Ý trên mặt chữ.” Mặc Vấn nói, “Dáng cười khóe miệng cong lên trên mười lăm độ, khóe mắt nhếch lên nhiều hơn ba li, vượt qua giá trị tiếp thu trung bình của biến thái, phải biết là cự li giữa trêu hoa ghẹo nguyệt và máu chảy thành sông đối với cậu mà nói chỉ như trang giấy mỏng.”
Khấu Thu, “Giáo viên chính trị dạy tôi mỗi công dân đều có quyền tự do thân thể, tức là ở trong phạm vi pháp luật có quyền không bị người khác can thiệp hành vi, huống chi tôi chỉ luyện tập biểu tình khuôn mặt.”
Hai phút sau, có quyền tự do thân thể Khấu Thu bị Mặc Vấn dùng tội danh “Nhiễu loạn phong tục và văn hóa” mang đi.
Trong WC nam.
Mặc Vấn lắc đầu, “Ngoài nơi này lẽ nào sẽ không có nơi yên tĩnh nào khác?”
Khấu Thu, “Kịch đều diễn xong, phòng luyện tập hiện tại thuộc về trạng thái đóng cửa.”
Mặc dù như thế, Mặc Vấn vẫn chăm chú thực hiện chức trách của mình, mở ra mỗi cánh cửa của từng vách ngăn để kiểm tra bên trong có người hay không.
Xác định bốn phía không người mới mở miệng hỏi, “Cậu cùng Vạn Yến là quan hệ như thế nào?”
Khấu Thu chẳng biết vì sao anh ta hỏi cái này, nhưng vẫn như trước thành thật trả lời, “Bà ta là mẹ nuôi của tôi.”
“Quan hệ giữa hai người không tốt.”
Khấu Thu gật đầu, “Sao anh biết?”
“Nếu như quan hệ thân cận sẽ không đến mức không đem tin tức chồng mình mất tích nói cho cậu biết.”
Lúc này đến phiên Khấu Thu kinh ngạc, “Mất tích, anh nói Trần Lâm?”
Mặc Vấn, “Trước đó không lâu báo án, mất tích một đoạn thời gian, nhưng bởi vì bản thân ông ta là thương nhân, bình thường ra ngoài vì việc buôn bán, một tuần lễ sau mới báo án.” Anh ta đột nhiên chuyển đề tài, hỏi, “Trần Lâm là người thế nào?”
” Vẻ bề ngoài cùng đại đa số đàn ông giống nhau, kinh doanh công ty của mình, thích chiếm món lợi nhỏ, không có gì đặc biệt.”
Mặc Vấn nhạy bén bắt được ba chữ “Vẻ bề ngoài”, “Bên trong thì sao?”
Khấu Thu, “Ông ta cùng vài học sinh được tài trợ tư có gian díu.”
Mặc Vấn làm cảnh sát lâu, đối với việc bê bối như vậy đã thấy nhiều, “Tôi sẽ sẽ phái người điều tra mấy người nữ sinh được ông ta tài trợ giúp đỡ.”
Khấu Thu cười nhạt, “Ai nói chỉ có nữ sinh?”
Mặc Vấn nhíu mày, đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, cuối cùng liên tưởng đến tướng mạo quá tốt của Khấu Thu, trầm giọng nói, “Chẳng lẽ ông ta… “
Khấu Thu, “Thủ đoạn tự bảo vệ mình tôi vẫn là có.”
Từ khi phát hiện ánh mắt Trần Lâm nhìn cậu không bình thường, Khấu Thu cố ý cả ngày đem mình làm cho đầu tóc rối bù, lôi thôi lếch thếch.
Mặc Vấn bật cười, “Cậu lúc đó cũng chỉ là một đứa trẻ, có thể làm được gì?”
Khấu Thu hời hợt, “Nếu ông ta dám, đá vỡ trứng ông ta.”
Mặc Vấn, “… Là tôi xem thường cậu.” Anh ta xoa xoa đầu Khấu Thu, “Bảo vệ tốt bản thân.”
Khấu Thu không hề gì nói, “Ông ta còn không có bản lãnh kia, nhưng thật ra ngày đó bắt được người ở câu lạc bộ hiện tại tình huống thế nào?”
Mặc Vấn, “Chỉ là mắt xích cuối của chuỗi thức ăn, hắn chỉ phụ trách hằng ngày theo dõi chụp ảnh cậu, những thứ khác hầu như đều không biết.”
Khấu Thu thở dài: Quần áo cởi mất công rồi.
Ngày hôm nay nhất định là một ngày không yên bình, Mặc Vấn đi rồi, Khấu Thu lại bị kêu ra ngoài, chỉ bất quá lần này đối tượng gặp mặt là một nữ sinh nhỏ nhắn, mặc váy voan xòe xanh nhạt, mang theo túi xách cầm tay Kawaii.
Khấu Thu trước đụng phải hai lần, cô nàng là đối tượng Trần Nhạc Thiên đang quen, hình như gọi A Mai.
Hai người ngồi ở nhà hàng sa hoa chỗ cạnh cửa sổ, ánh sáng sáng sủa, thiếu niên thanh lãnh và thiếu nữ trang điểm khả ái, người đi đường ngoài cửa sổ tuy rằng bước đi vội vã, nhưng đều nghĩ đây là một đôi tình nhân nhỏ xứng đôi.
Song tình hình thực tế tiếp sóng lại không phải như vậy –
“Nhạc Thiên muốn chia tay với tôi.” A Mai mở to mắt nhìn Khấu Thu.
Khấu Thu suy nghĩ một chút, vẫn là không có thành công từ Trần Nhạc Thiên và bạn gái cậu ta chia tay cùng bạn gái của bạn cùng chính mình gặp mặt thành lập một phương trình hợp lý, tìm ra quan hệ giữa hai vế.
Thẳng đến đối phương đột nhiên nói, “Nói đi, cậu cần bao nhiêu tiền mới đồng ý rời khỏi anh ấy.”
Khấu Thu, “Rời khỏi ai?”
A Mai nói, “Đương nhiên là Nhạc Thiên.” Trước đó vài ngày hai người đang ở trong tình yêu cuồng nhiệt, lúc vừa thổ lộ hẳn chính là đang nùng tình mật ý, ai ngờ Trần Nhạc Thiên đột nhiên cùng cô nàng nói chia tay.
Cô ta nghĩ tới rất nhiều khả năng: Một, Trần Nhạc Thiên mắc phải bệnh nan y, để không khiến cô ta thương tâm cố ý đòi chia tay, sau đó một thân một mình vì yêu đi tới nơi xa chậm rãi đợi tử vong, vì cái suy đoán này cô ta đã khóc trọn một đêm; hai, Trần Nhạc Thiên tiếp cận mình là vì cùng người khác cá cược, xem có thể khiến cô ta giống vật cách điện thế này đuổi tới tay hay không, sau đó vì cái suy đoán này cô ta lại khóc mất một đêm; ba, Trần Nhạc Thiên rơi vào hắc bạch lưỡng đạo phân tranh, thân phận thật là một đặc công của tổ chức quốc tế phái tới, trong nhiệm vụ gặp gỡ người đẹp là mình liền rơi vào bể tình, hôm nay nhiệm vụ kết thúc, anh ấy phải rời đi, kết quả, cô ta lại khóc một đêm.
Ba buổi tối, mỗi ngày khóc đủ loại, đến ngày thứ tư, lại đột nhiên có tin đồn truyền ra, nói thật ra Trần Nhạc Thiên thích là đàn ông.
A Mai nghĩ qua vô số loại phiên bản, không nghĩ tới chân tướng câu chuyện lại là như vậy, cô ta là thật thích Trần Nhạc Thiên, suy nghĩ kỹ vài ngày, cuối cùng đem nguyên nhân dừng lại ở trên người Khấu Thu.
Trước đây chưa nghe nói qua Trần Nhạc Thiên thích đàn ông, tất cả biến cố đều từ khi Khấu Thu chuyển đến mới bắt đầu.
Nghĩ tới đây, A Mai hào khí vỗ tay lên mặt bàn, “Năm trăm vạn, để cậu rời khỏi Nhạc Thiên.”
Bầu không khí nhất thời trầm mặc, một lúc lâu, vẫn luôn nhìn ngoài cửa sổ Khấu Thu bỗng nhiên mở miệng, “Cô nghĩ Trần Nhạc Thiên và cô chia tay là bởi vì tôi?”
A Mai gọn gàng dứt khoát nói, “Đúng, là cậu câu dẫn anh ấy, cậu mê hoặc anh ấy.”
Khấu Thu không rõ cô nàng này từ đâu đưa ra được kết luận ấy.
A Mai, “Đem tài khoản cậu cho tôi, ngày mai tôi sẽ chuyển năm trăm vạn tới thẻ của cậu, từ nay về sau cậu không được xuất hiện trước mặt anh ấy nữa.”
Cho nên nói kịch truyền hình loại ba nên ít xem thôi.
Khấu Thu, “Tôi đọc qua sách.”
A Mai không rõ trọng tâm câu chuyện sao lại chuyển tới cái này.
Khấu Thu, “Đã học qua thì cần đắt hơn chút, khởi điểm là sáu trăm vạn.”
A Mai kinh hãi, “Cậu nói bậy, trên ti vi đều là năm trăm vạn là có thể giải quyết, tôi xem qua rất nhiều sách phương diện này, đừng tưởng rằng có thể lừa tôi.”
Khấu Thu thản nhiên nói, “Làm công dân hợp pháp, tôi cần đóng thuế.”
A Mai ngẩn ra, gương mặt trẻ con hơi mập mạp cũng nhăn lại, “Thì ra là thế. Ba ba tôi làm tài chính, tôi về hỏi ông ấy đã.”
Khấu Thu gật đầu, phất tay tạm biết cô nàng, “Nhớ kỹ đem kết quả nói cho tôi biết.”
A Mai khổ não rời đi.
Khấu Thu cấp cho bạn gái trước của Trần Nhạc Thiên một cái nhãn -Mai thổ hào.
Lúc ra khỏi nhà hàng, Khấu Thu đột nhiên cảm giác được một ánh mắt mãnh liệt nhìn mình chằm chằm, tuyệt đối không phải ánh mắt thiện ý hoặc là tò mò quan sát, trái lại như độc xà, khiến cho người ta lạnh cả người.
Cậu đi tới bên cạnh một chiếc xe ngừng ven đường, có ý định chậm lại cước bộ, kính chiếu hậu đem hình ảnh con phố phía sau cậu hoàn mỹ áp súc lại thành một bức tranh, người đi đường đều là cước bộ qua lại vội vã, duy chỉ có góc đường có một người mặc trang phục hình thú phát tờ rơi đặc biệt thu hút.
Khấu Thu đi tới, người đó hữu hảo gật gật đầu, sau đó đưa cho cậu vài tờ rơi, không có hành động gì vượt quá, chờ đèn xanh sáng lên thì đi băng qua đường, tiếp tục đến con phố khác phát tờ rơi.
Chỉ coi như chính mình suy nghĩ nhiều, Khấu Thu đi tới nơi có thùng rác phía trước, đem tờ rơi gấp lại chuẩn bị quăng vào.
Một tiếng “Cót két” truyền đến.
Khấu Thu đem tờ rơi mở ra lần nữa, mới phát hiện ở giữa lẫn vào sáu tấm ảnh.
Người đàn ông trong ảnh hai tay bị trói gắn ở phía trước đầu gối, mặt chôn ở trong khuỷu tay, tuy rằng thấy không rõ chính mặt, nhưng hai nốt ruồi son ngay tai của ông ta đã khiến cho Khấu Thu liếc mắt liền nhận ra thân phận của ông ta – Trần Lâm.
Chờ lúc cậu quay đầu lại, kẻ mặc đồ thú bông đã không biết tung tích.
Khấu Thu lấy di động chụp vài bức ảnh, gửi cho Mặc Vấn.
Vừa vào phòng học, một đám người vây quanh một cái bàn, nhìn qua hăng hái rất cao.
Bên ngoài đám người còn có nỗ lực chen vào Trần Nhạc Thiên, Khấu Thu đi trở về chỗ ngồi, hỏi Cơ Chi, “Bọn họ đang làm gì vậy?”
“Báo hạng mục trong đại hội thể dục thể thao.”
” Tích cực như vậy?”
Cơ Chi, “Mỗi người ít nhất phải báo hai hạng mục, không chọn nhanh cuối cùng chỉ còn dư lại một vài hạng mục đặc biệt ít chú ý.”
Khấu Thu nhíu mày, “Tôi hiện tại chen vào còn kịp không?”
Cơ Chi nhìn thoáng qua, “Phỏng chừng không tưởng.”
Khấu Thu suy nghĩ một chút, “Hạng mục ít được chú ý có những cái nào?”
“Chống sào nhảy cao, môn đẩy tạ, thi đi bộ, năm nghìn mét nam.”
Khấu Thu sau khi nghe xong liếc nhìn bốn phía, một vài người ngồi tại chỗ, đã giành trước báo danh xong không cúi đầu chơi di động thì là chăm chú đọc sách ôn thi giữa kỳ.
Vì vậy cậu quyết đoán hạ kết luận, đi tới trong đám người.
Tiện thể liên lạc một chút Hệ Thống.
( Hệ Thống: Tiếp nhận! Hình thức “Thiên kiều bá mị hồ ly tinh” đã mở ra.)
Cơ Chi trơ mắt nhìn mấy cái đuôi lông xù xù đột ngột xuất hiện ở trong đám người, một cái cuốn quanh hông một bạn học nhẹ nhàng quăng ra bên ngoài, một cái ôm lấy bắp đùi người bên cạnh không cho người đó tiến về phía trước, một cái gẩy đẩy phía trước, mở đường… Chín cái đuôi nhích tới nhích lui, một cái cũng không nhàn rỗi, trong nháy mắt, Khấu Thu đã chen đến hàng trước nhất.
Toàn bộ quá trình tận mắt thấy được Khấu Thu lẳng lơ bước đi Cơ Chi, “…”
Quả nhiên thời đại này vẫn là kỹ thuật lăn lộn tương đối được ưa chuộng.
Mười phút sau, suýt nữa chen lấn bể đầu chảy máu Trần Nhạc Thiên đi tới, nhìn ghé vào trên bàn, nhàn nhã nghe nhạc bổ giấc Khấu Thu, trăm tư không giải, “Cậu ta là làm thế nào báo danh nhanh như vậy?”
Cơ Chi nghĩ đến cửu cái đuôi linh hoạt vẫy động, do dự một chút, trả lời, “Đầu tiên, lực thắt lưng của cậu phải tốt.”
Hết chương 44.

Chương 45
” Lần này danh tiếng đều bị ba đứa bé kia đoạt đi.”
A Thường là người đại diện của Trầm Thanh Hữu, anh ta chỉ đầu đề báo chí cho đối phương nhìn, “Cậu cuối cùng nói tốt đẹp đến mấy nữa cũng không dùng gì được.”
Công ty đối đầu cạnh tranh với bọn họ đã sớm thu mua không ít truyền thông, hiện tại các trang báo lớn đăng phần lớn là < Tình ca không địch lại kinh điển , Trầm Thanh Hữu không chiến mà bại ! >, < Trầm Thanh Hữu buồn bã rời sân>…
Trầm Thanh Hữu sắc mặt là nhất quán băng lãnh xuất trần, báo chí dưới tay lại là bị nắm biến hình.
< Khiêu chiến Trầm Thanh Hữu> từ khi phát sóng đến giờ một đường danh tiếng, tổ tiết mục vốn có chuẩn bị qua hai kỳ nữa thì hoàn mỹ đóng máy, không nghĩ tới cuối cùng lại xảy ra loại việc này.
“Tôi sẽ nghĩ biện pháp ứng đối.”
A Thường nhíu mày, “Nghĩ biện pháp, nghĩ biện pháp gì? Chuyện này cậu đừng xen vào nữa, tôi sẽ dùng quan hệ xã hội xử lý tốt, tiện đường mời bạn bè truyền thông ăn một bữa cơm.”
Trầm Thanh Hữu đột nhiên cười, đem báo chí vò thành một cục ném vào thùng rác bên cạnh, “Truyền thông quăng ra quảng cáo không ngoài cái mũ ‘ Truyền thống Kinh điển’, nếu như bọn họ không có nữa thì sao?”
A Thường, “Nói là nói như vậy, nhưng làm đâu dễ vậy?”
Trầm Thanh Hữu nói, “Ba thằng nhóc thắng tôi thế nào cũng phải đưa phần quà tặng, trước đó vài ngày không phải có nhà máy tìm tôi quay quảng cáo mì ăn liền sao.”
A Thường gật đầu, “Catse rất cao, nhưng cố kỵ hình tượng của cậu, vẫn là cự tuyệt.”
Trầm Thanh Hữu luôn luôn đi hình tượng quý công tử ưu nhã, bọn họ nhận đại ngôn (gương mặt đại diện) cũng phần lớn là sản phẩm cao cấp xa hoa.
Trầm Thanh Hữu, “Một cái mì ăn liền cũng không biết xấu hổ tìm tôi làm đại ngôn, tôi mời ông chủ công ty bọn họ ăn một bữa cơm, thuận tiện giúp giới thiệu ba đứa bé kia.”
A Thường ngâm trong giới giải trí lâu như vậy, tất nhiên là ngay lập tức kịp phản ứng, “Ý của cậu là cho ba đứa bé kia đi nhận đại ngôn?”
“Anh âm thầm liên lạc một chút Tiễn Qủa bên quảng cáo, bỏ vào ít tiền, tình tiết quảng cáo nghĩ biện pháp thương lượng một chút, hay nhất là để bọn họ vừa hát <Tiểu Nhị Hắc kết hôn> vừa ăn mì ăn liền.”
A Thường híp mắt, đến lúc đó bọn họ chỉ cần thả ra tin đồn “Vũ nhục kinh điển”, không ít người phỏng chừng sẽ phải vì Trầm Thanh Hữu rời sân kêu oan, đầu mâu tự nhiên cũng chỉ hướng ba đứa nhóc kia.
“Ý kiến hay, tôi sẽ đi chuẩn bị ngay bây giờ, chỉ là cậu xác định ba đứa nhóc kia sẽ nhận làm đại ngôn?”
Trầm Thanh Hữu nói, “Trẻ con sao có thể không để ý thứ mới mẻ, nhớ kỹ làm kín đáo chút, đem mình rút ra sạch sẽ.”

Ba người Khấu Thu từ quầy bán quà vặt đi ra, Trần Nhạc Thiên đối mặt hai người mà đi.
Cơ Chi, “Nhìn đường, cậu như vậy coi chừng đâm vào người khác.”
Khấu Thu, “Yên tâm, cậu ta chỉ có bị người đâm.”
Trần Nhạc Thiên, “Trên lưng tôi tuy rằng không mọc một con mắt, nhưng mọc mắt cũng sẽ không đâm tới trên người tôi.”
Vừa dứt lời, nơi khúc quanh lái tới một cái xe đạp, mặc dù chủ xe lập tức phanh lại, cũng không ngăn cản kết cục Trần Nhạc Thiên bị đụng vào.
Trần Nhạc Thiên ngồi xổm xuống, che vai thống khổ.
Khấu Thu, “Cậu bị đụng vào là chân.”
Cậu giả bị đụng cũng không phải dùng phương pháp này.
Trần Nhạc Thiên nhắm chặt hai mắt, “Nói đi, đụng phải tôi là Lamborghini hay Ferrari?”
Hai cái đều có thể đền bù giá tốt.
Khấu Thu,, “Từ góc độ bây giờ cậu vẫn còn sống nhìn, là một chiếc xe đạp.”
Trần Nhạc Thiên mở mắt xoay người, quả nhiên là xe đạp, chủ xe đang từ trên cao nhìn xuống cậu ta, bộ dáng có chút quen mắt.
Đây không phải là Hạ Dự sao?
Trước đó vài ngày Khấu Thu và Cơ Chi nói mình đối Hạ Dự ôm tâm tư không bình thường, người nói vô tâm, người nghe có ý, lúc này nhìn thấy Hạ Dự luôn có cảm giác chột dạ, Trần Nhạc Thiên rất nhanh kéo chân bị thương lui về đến phía sau hai đứa bạn.
Hạ Dự nâng dậy xe đạp, “Lên xe.”
Trần Nhạc Thiên lắc đầu như cái sàng, cái loại ngồi ở kệ trước của xe, giống như tư thế tựa vào lòng người quả thực quá mộng ảo.
Cơ Chi dội nước lạnh, “Xe đạp có chỗ ngồi phía sau.”
Trần Nhạc Thiên sợ hãi, tôi biểu hiện rõ ràng như vậy sao?
Trong phòng y tế.
Trần Nhạc Thiên đem ống quần cuốn lên, Hạ Dự kiểm tra một chút, chỉ là bị thương ngoài da, liền giúp cậu ta khử trùng bôi thuốc.
Trần Nhạc Thiên lúng túng nói, “Tôi tự làm là được.”
Hạ Dự không nhìn cậu ta bôi loạn nước thuốc, “Đụng bị thương cậu nguyên bản là trách nhiệm của tôi.”
Khấu Thu liếc nhìn Trần Nhạc Thiên, hiển nhiên đối phương còn đang tiếc nuối đụng phải cậu ta không phải xe xịn để lấy được khoản bồi thường lớn.
Trần Nhạc Thiên tiếc nuối thở dài, Hạ Dự trầm giọng nói, “Nếu như là xe bốn bánh, đem cậu đâm nửa tàn, tôi chẳng phải là cần phụ trách nửa đời sau của cậu sao?”
Trần Nhạc Thiên “Đùng” một cái đứng lên, trợn to mắt trừng Hạ Dự, “Biết ngay anh không có lòng tốt, tôi nửa người dưới mới không cần anh phụ trách, tôi một tay là có thể.”
Khấu Thu, “Đoán chừng là bị đụng vào đầu.”
Bôi thuốc xong, Trần Nhạc Thiên nhất thời như đánh tiết gà, hai chân nổi gió, như cưỡi ngựa hoang chạy vội ra ngoài.
Trở lại phòng học không bao lâu, liền vang lên thông báo: Mời bạn học Khấu Thu, bạn học Cơ Chi, bạn học Trần Nhạc Thiên lớp A nhanh chóng đến phòng tiếp đãi, có người tìm.
Phát thanh liên tục lặp lại hai lần.
Không đợi bọn Khấu Thu đi tới phòng tiếp đãi, từ xa đã nhìn thấy mỹ nữ chân dài váy ngắn tóc cuộn sóng lớn đứng ở cửa phòng tiếp đãi, hấp dẫn không ít ánh mắt bạn học.
Mỹ nữ uốn éo thân hình như rắn nước khoan thai đi về phía bọn họ.
Trần Nhạc Thiên thầm nghĩ: Tướng mạo thế này, thấy sao cũng là minh tinh, sao cho tới bây giờ không thấy qua trên TV.
Mỹ nữ từ bộ ngực sữa nửa lộ ra rút ra ba tấm danh thiếp, “Làm quen một chút.”
Danh thiếp trong tay vẫn còn ấm, ba người nhất tề có chút đỏ mặt.
Chủ công ty mì ăn liền Kim Thành: Tiễn Qủa.
Khấu Thu, “Bán hàng đa cấp?”
Tiễn Quả, “Khụ khụ, chị là bán mì ăn liền.”
“Bọn tôi không mua mì ăn liền.”
Tiễn Quả, “Dĩ nhiên không phải mời các cậu mua, là tới tìm các cậu đóng quảng cáo.”
Nhiều người nhiều miệng, bốn người đi vào phòng tiếp đãi cũng nói chuyện.
Tiễn Quả buông xõa tóc, phong tình vạn chủng, bắt đầu dụ dỗ, “Mì ăn liền, là món đồ thiết yếu của người lữ hành, mì ăn liền Kim Thành của chúng ta, không chiên dầu, túi gia vị nhiều, nhiều cục thịt…”
Mì ăn liền Kim Thành trong ngành quả thực rất có danh tiếng, chỉ là so với một số nhãn hiệu lớn, thua ở không có sao lớn làm người đại diện, cho nên danh tiếng nhỏ hơn.
Tiễn Quả đứng dậy, “Nói nhiều cũng vô ích, không bằng sau khi tan học dẫn các cậu đến thăm công ty chúng tôi một chút, cơm tối tôi bao.”
Khấu Thu, “Chỉ cần không phải mì ăn liền.”
Bị phát hiện Tiễn Quả cười xua tay, “Làm sao có thể, làm sao có thể…”
Diện mạo tinh thần của nhân viên ở mức độ rất lớn thể hiện chỉnh thể năng lực của công ty, ở trong công ty Kim Thành, mỗi người một công việc, không xâm lấn lẫn nhau, nhìn thấy nhóm Khấu Thu còn có thể thân thiện chào hỏi.
Tiễn Quả đưa bọn họ đến phòng làm việc của mình, tuy rằng diện tích không phải rất lớn, nhưng được ở chỗ hiệu quả lấy ánh sáng tốt, dọn dẹp ngăn nắp sạch sẽ.
” Chúng tôi có thể trước tặng các cậu một thùng mì ăn liền miễn phí để ăn thử, nếu không có vấn đề có thể lại ký hợp đồng.”
Cơ Chi trong nhà buôn bán, ở loại sự tình này rất khôn khéo, “Có thể trước nhìn hợp đồng không?”
” Đương nhiên.” Tiễn Quả mở ngăn kéo, rút ra một xấp tài liệu đặt ở trước mặt bọn họ.
Bên trong tiền quảng cáo không cao lắm, nhưng đối với độ nổi tiếng hiện giờ của bọn họ mà nói, xem như đã đủ tiêu chuẩn.
“Sếp,” cửa không đóng, một nhân viên gõ cửa nói, “Đây là thiết kế quảng cáo vừa đưa tới.”
Tiễn Quả nhận lấy, hơi nhướng mày, nhân viên quen thuộc của cô đều biết, đây tuyệt đối không là biểu tình vui vẻ gì.
“Phạch” một tiếng, thiết kế quảng cáo bị ném ở trên bàn, Tiễn Quả khoanh tay, tựa lưng vào ghế, trong mắt lóe lên ánh sáng lạnh, thảo nào đột nhiên hướng mình đề cử ba đứa nhỏ này, thấy khí chất tướng mạo không sai, cô cũng không quản nhiều, hiện tại xem ra…
Tiễn Quả cười lạnh một tiếng, “Trầm Thanh Hữu đây là đang coi tôi là kẻ ngu để đùa giỡn.”
Cô ta liếc mắt nhìn nhân viên đứng ở cửa, “Liên hệ với một nhà thiết kế quảng cáo mới.”
Nhân viên nhận mệnh rời đi.
Khấu Thu liếc mắt nhìn thiết kế quảng cáo bị Tiễn Quả ném ở trên bàn, có mấy tờ vẽ sơ đồ phác thảo, đại thể là ba người bọn họ mặc giống như hôm thu tiết mục <Khiêu chiến Trầm Thanh Hữu>, nữ chính Tiểu Cần từ nhà địa chủ trộm đi mì ăn liền Kim Thành mang cho Tiểu Nhị Hắc, hai người nhìn nhau cười, hát một đoạn ngắn <Tiểu Nhị Hắc kết hôn>.
Thành thật mà nói nội dung cụ thể thiết kế còn khá mới mẻ độc đáo khôi hài, hơn nữa bọn họ vì vở kịch này mà có tên tuổi, nhà quảng cáo bình thường đều sẽ chọn tác phẩm thành danh để thiết kế quảng cáo.
Nhưng chiêu này đối Tiễn Quả rõ ràng không thích hợp, cô ta tuổi còn trẻ đã lên được vị trí này, tự nhiên là có nhiều thủ đoạn, làm sao có thể nhìn không ra Trầm Thanh Hữu có ý đồ gì.
Giữa nghệ nhân tranh đấu gay gắt cướp quảng cáo tranh làm người đại diện cũng không liên quan đến chuyện của cô, nhưng công ty Kim Thành là tâm huyết của cô, làm ra mì ăn liền sạch cho người trong nước ăn đến là mục tiêu phấn đấu từ nhỏ của cô.
Có người có ý đồ động đến nơi này, cô tất nhiên sẽ không dễ dàng tha thứ.
Trần Nhạc Thiên tuy rằng nhìn qua cẩu thả, nhưng tâm tư cũng rất tinh tế, mẹ cậu ta từ nhỏ đã giáo dục, lòng hại người có thể không có, nhưng phòng người không thể không có, phần thiết kế quảng cáo này rõ ràng cho thấy muốn đem ba người bọn họ đưa lên đầu sóng ngọn gió.
Cậu ta trầm mặc một chút, nhìn Tiễn Quả, “Trầm Thanh Hữu nếu mời cô ăn cơm, nói rõ hai người là bạn bè, làm như vậy không sợ làm mất mặt anh ta.”
“Bạn bè?” Tiễn Quả vắt chéo hai chân, giày cao gót theo đầu ngón chân vắt ngang một cái, “Không tính là rất quen thuộc, chỉ là vốn tìm anh ta làm người đại diện.”
Không nghĩ tới có người mắt cao hơn đầu chướng mắt, còn muốn đem cô ta cùng kéo xuống nước.
” Nếu như các cậu đồng ý ký hợp đồng, tôi sẽ tìm người thiết kế quảng cáo mới thích hợp với các cậu.”
Cùng người tính tình thật hợp tác thật ra cũng là chuyện tốt, nhất là Trần Nhạc Thiên tiêu tiền như nước sau khi tiêu hết tiền đang ở giai đoạn kinh tế thiếu thốn.
Ba người nói chuyện đơn giản một chút liền biểu thị đồng ý, đem số điện thoại lưu lại cho Tiễn Quả.
Tiễn Quả nguyên bản báo cho bọn họ thứ hai tới quay quảng cáo, nhưng bận tâm đến bọn họ còn muốn tham gia đại hội thể dục thể thao, liền lùi đến cuối tuần.
Nhóm Khấu Thu sau khi rời đi, nhân viên lúc trước lần thứ hai đi tới, “Đã liên hệ được công ty quảng cáo mới.”
Tiễn Quả, “Bảo họ nhanh chóng thiết kế, sản phẩm mới của chúng ta sắp lên thị trường, cần cùng quảng cáo tiếp nối thời gian.”
Nhân viên gật đầu, do dự một chút liền hỏi, “Chuyện lần này, sếp dự định tính như vậy.”
Anh ta xem như là nhân viên kỳ cựu, từ khi công ty quy mô còn rất nhỏ đã ở nơi này, có thể nói đối công ty này có tình cảm rất sâu, có người muốn tạt nước bẩn lên người bọn họ, cơn giận này thật sự khó có thể nuốt xuống.
Tiễn Quả cười xinh đẹp, “Anh lẽ nào đã quên, tôi thích nhất một từ ‘Thu trước tính sổ sau’.”
Hết chương 45.
Chương 46
Phòng hóa trang.
Thợ trang điểm đáy mắt hiện lên vẻ đắc ý, “Đây tuyệt đối là màn hóa trang xuất sắc nhất nửa năm qua của tôi.”
Khấu Thu da đã trắng, hơi đánh chút phấn càng lộ vẻ trắng sáng, mang tóc giả màu vàng, thoa môi son nhàn nhạt.
Cho dù ai nhìn đều thấy là một shota trắng nõn đáng yêu không chịu được.
Khấu Thu xoay người nhìn trong gương chớp mắt mấy cái, chỉ có ba chữ đánh giá -thật ẻo lả.
“Cậu nghĩ thế nào?” Thợ trang điểm hưng phấn bừng bừng hỏi cậu.
Không đành lòng đả kích lòng tự tin của đối phương, Khấu Thu miễn cưỡng gật đầu.
Chỉ chốc lát sau, Trần Nhạc Thiên và Cơ Chi phân biệt từ phòng thay quần áo đi tới, hai người mặc trang phục thợ săn hoa văn da thú, nửa vai và ngực lộ ra ngoài, có vài phần hương vị thời đại viễn cổ.
Trần Nhạc Thiên thấy Khấu Thu, trước mắt sáng ngời, “Vèo” một cái lại gần, “Trang điểm của cậu thật giỏi, nhìn như trẻ ra mười tuổi.”
Khấu Thu yên lặng ở trong lòng làm tính trừ một chút, cho ra mấy chữ: tuổi = bảy tuổi rưỡi.
“Có thể đi thay quần áo.” Yên lặng đã lâu thợ trang điểm đem trang phục đưa cho cậu.
Khấu Thu nhìn chỉnh thể họa phong lỗ tai mèo, đuôi mèo, còn có tổ hợp trang phục 101 chó đốm đen trắng, lắc đầu, giọng nói rất kiên quyết, “Tôi không muốn giả thành mèo lai chó.”
Thợ trang điểm xụ mặt nói, “Đây không phải là tai mèo, là báo.”
Chỉ hươu bảo ngựa, móng mèo hay báo càng chói mù mắt.
Thấy Khấu Thu không tin, thợ trang điểm tiếp tục bổ sung, “Hai người bọn họ là diễn thiếu niên săn thú, cũng không thể để cho bọn họ đi săn một con mèo.”
Khấu Thu nghĩ có vài phần hợp lý.
Thấy cậu dao động, thợ trang điểm nói, “Nhanh đi thay quần áo, cách thời gian quay quảng cáo còn không đến mười phút.”
Khấu Thu cầm y phục đi vào phòng thay quần áo.
Nghe được tiếng cửa khép lại, Trần Nhạc Thiên nghi ngờ nói, “Bộ vừa rồi là trang phục liệp báo sao? Sao nhìn không quá giống.”
Thợ trang điểm nghiêm túc nói, “Dỗ trẻ nhỏ, cậu cũng tin.”
Trần Nhạc Thiên, Cơ Chi:…
Trong lòng không hẹn mà cùng sinh ra một suy nghĩ, nghìn vạn lần đừng để cho Khấu Thu biết, bằng không tuyệt đối có một nghìn loại phương pháp trả thù trở lại.
Bối cảnh là một mảnh rừng rậm nhiệt đới, Cơ Chi và Trần Nhạc Thiên cầm trong tay cây ba chĩa, trên lưng đeo cung làm ra bộ dạng đang chạy, Khấu Thu phụ trách đứng ở trong một mô hình mì ăn liền cực đại, chờ Cơ Chi và Trần Nhạc Thiên chạy vào, đem nắp che xốc lên, thò đầu ra, yếu yếu nói một câu,
“Đừng ăn tôi, ăn mì ấy.”
Quá trình bày biện mỗi người đều rất nghiêm túc, Cơ Chi và Trần Nhạc Thiên cũng không có thời gian cười Khấu Thu, bản thân bọn họ quay cảnh làm ra các loại tư thế chạy trên bối cảnh đã rất lúng túng, phía trước còn có máy móc chuyên tạo ra gió thổi bay tóc bọn họ, tạo ra vẻ đón gió chạy như bay.
Thẳng đến đạo diễn hô một tiếng “Cut” mới kết thúc nghỉ ngơi một hồi.
Thời gian sau đó, tổng cộng quay lại nhiều lần, trung gian đạo diễn thỉnh thoảng sẽ hô ngừng để khiến hai thiếu niên sửa đúng động tác chạy, thời gian lâu dài, trên người hai người đều chạy ra mồ hôi, quay chụp ra hình ảnh lại càng thêm chân thật, Khấu Thu từ ý nghĩa nào đó mà nói ngược lại là thoải mái nhất, chỉ cần trốn trong hộp mì rồi mở nắp thò đầu ra là được.
Cả một ngày đêm lăn qua lăn lại, đã nhanh tới lúc mặt trời lặn.
Trần Nhạc Thiên xoay xoay cánh tay mỏi nhừ, hỏi Tiễn Quả, “Quảng cáo này bao giờ chiếu?”
Đối với hiệu quả bày ra sau cùng vẫn rất mong đợi.
Tiễn Quả, “Thời gian chế tác hậu kỳ bình thường tương đối dài, nhưng cuối tháng chúng tôi có hương vị mới muốn đưa ra thị trường, mấy ngày này sẽ đẩy nhanh tốc độ, hẳn là rất nhanh sẽ chiếu.”
“Đúng rồi, tiền quảng cáo tôi đã kêu bộ tài vụ gửi vào thẻ của các cậu, nhớ về kiểm tra một chút.”
Đến chiều tối, nhóm mấy tiểu tử kết bạn trên đường về nhà.
Cơ Chi, “Ngày mai có thì giờ rảnh không?”
Ngày mai là chủ nhật, Khấu Thu và Trần Nhạc Thiên tất nhiên không có việc gì.
Cơ Chi, “Vừa lúc, chúng ta đi dạo phố.”
Trần Nhạc Thiên, “Sau đó thì sao? Cùng uống cà phê, làm đẹp, tối về mặc áo ngủ nằm úp sấp tâm sự về vấn đề tình cảm.”
Cơ Chi một cái mắt đao ném qua, người sau thức thời câm miệng.
“Phần tiền lương thứ nhất muốn mua quà tặng người nhà.”
Khấu Thu, “Đây là truyền thống?”
Cơ Chi, “Là lễ tiết.”
Khấu Thu, “Cậu từ chỗ nào xem ra.”
Cơ Chi, “Trên ti vi, phim Hàn phim Nhật phim trong nước đều diễn như thế.”
Trần Nhạc Thiên lên tiếng lần nữa, “Nói cũng đúng, dù sao cũng là một phần tâm ý.”
Ba người quyết định thời gian, tại giao lộ thứ ba phất tay tạm biệt, đến ngã tư đèn xanh đèn đỏ thứ tư, bên lề đường đỗ một chiếc xe bấm còi, Khấu Thu nhìn thấy biển số xe quen thuộc, đi tới.
Mặc Vấn kéo cửa kính xe xuống, “Lên xe, tôi đưa cậu đi.”
Khấu Thu tâm nói sao đi đường mà cũng gặp được sát thủ đường cái này.
Thắt chặt dây an toàn, cậu cố ý dặn một câu, “Tuy rằng sắc trời đã muộn, nhưng không cần chạy quá nhanh về nhà.”
Vừa dứt lời, xe “Vèo” một phát chạy đi, vung lên bụi bậm đầy đất.
Mười phút sau, ngoài cổng Khấu gia, Khấu Thu cởi dây an toàn ra, “Tôi nói không cần đuổi thời gian.”
Mặc Vấn, “Hôm nay đã cố ý thả chậm tốc độ.”
Khấu Thu, “Tôi biết, ít nhất, bốn bánh xe có một nửa thời gian là ở trên mặt đất.”
Cậu quay đầu đi, “Chẳng lẽ trên đời này mọi chuyện đều trùng hợp như vậy, hôm này tôi đã lần thứ hai ‘ vô tình gặp được’ cảnh sát Mặc.”
Mặc Vấn, “Tôi mười mấy giờ trước vẫn đi theo cậu.”
Khấu Thu, “Giờ làm việc dùng để đi theo tôi, không cảm thấy quá lãng phí?”
Có thời gian không bằng đi bắt kẻ trộm, nhiều để ý trật tự trị an.
Mặc Vấn, “Không lãng phí, tôi là dùng thời gian tan tầm.”
Khấu Thu, “…”
Mặc Vấn đem cửa sổ toàn bộ kéo xuống, châm điếu thuốc, lúc này mới kịp phản ứng trên xe không chỉ có một người, liền dập tắt thuốc.
Khấu Thu lúc này mới chú ý tới, anh ta thuận tay trái, chỗ cổ tay còn có mấy vết sẹo hình dạng kỳ quái, nhìn qua đã có chút lâu năm.
“Tôi tận mắt nhìn thấy rất nhiều người tử vong, nam nữ già trẻ, có tiền hay không có tiền,” anh ta nhìn ngoài cửa sổ, ánh mắt lo lắng, “Tuy nói sinh mệnh không nên lấy thời gian dài ngắn đo giá trị, nhưng tôi luôn cảm thấy cậu còn trẻ như vậy, lại thông minh, không đáng chết.”
Bầu không khí nhất thời trầm mặc xuống, thẳng đến Khấu Thu xuống xe đi xa, Mặc Vấn mới một lần nữa châm điếu thuốc, cũng không hút, chỉ mặc nó tản ra khói mờ.
Hôm sau là chủ nhật, lượng người đi cửa hàng bách hóa tương đối kinh người, trong thang máy tràn đầy đều là người.
Đối mặt với hàng hóa rực rỡ muôn màu; người không thường đi dạo thương trường rất dễ bị hoa mắt, nói ví dụ hiện tại, nhóm Tiểu Hắc ba người đứng ở trong đại sảnh rộng lớn, bốn phương tám hướng đều là tủ kính, thẳng khiến người đánh mất một điểm phương hướng cảm cuối cùng.
Ba người đi tới mặt tiền cửa hàng lớn nhất cũng là gần nhất.
Người bán hàng thấy là ba tiểu tử bộ dáng tuấn tú, cười tiếp đón, “Xin hỏi các cậu cần gì?”
Cơ Chi, “Chúng ta muốn mua quà, tặng cho người lớn trong nhà.”
Người bán hàng kiên nhẫn nói, “Có yêu cầu gì cụ thể không ạ? Nói ví dụ như, kích cỡ, màu sắc, loại… “
Cơ Chi, “Hai cái đắt nhất.”
Trần Nhạc Thiên, “Tôi muốn cái mới nhất.”
Người bán hàng dáng vẻ tươi cười cứng đờ, kiệt lực bảo trì trình độ phục vụ phải có, hỏi vẫn không nói gì Khấu Thu, “Còn cậu?”
Khấu Thu nhìn quanh một vòng, chỉ chỉ quầy hàng bên trái phía trên nhất một loạt món đồ chơi thú bông.
Người bán hàng, “Ách, tặng người lớn thú bông có lẽ không quá thích hợp.”
“Không sao.” Khấu Thu liếc nhìn biểu ngữ treo ở trên, “Mua năm tặng một, hoạt động này còn làm không?”
Người bán hàng gật đầu, “Hôm nay là ngày cuối cùng.”
Khấu Thu hài lòng nói, “Cho tôi năm con.”
Cơ Chi và Trần Nhạc Thiên một mua đồng hồ đeo tay, một là tập tranh tinh mỹ, gói lại mất một ít thời gian và tâm lực, Khấu Thu bởi vì là thú bông, chỉ cần túi bóng trong suốt có hoa văn gói lại một chút là được.
Người bán hàng, “Cậu thích màu gì?”
Trắng, phấn hồng, xanh nhạt tổng cộng ba loại, màu trắng không quá may mắn, xanh nhạt và phấn hồng, Khấu Thu do dự một chút, “Màu xanh nhạt.”
Người bán hàng linh hoạt kéo nơ ruy băng, cà thẻ tính tiền xong còn đưa bọn họ đến cửa.
Cũng may Cơ Chi hôm nay là ngồi xe nhà, bằng không Khấu Thu với năm con thú bông cỡ đại cũng không biết làm thế nào ôm trở về.
Tổng cộng sáu con thú bông, Khấu Thu ở trong đầu sàng chọn danh sách một chút, cuối cùng tổng kết như sau: Khấu Qúy Dược, Khấu Bân Úc, Mặc Vấn, Lận Ngang, Lận An Hòa, Thủy Sam.
Cơ Chi nghe xong danh sách của cậu nói, “Tôi có một vấn đề.”
Khấu Thu ý bảo cậu ta hỏi.
“Cậu xác định trong những người này có người sẽ cần một thú bông đồ chơi.”
Khấu Thu, “Chỉ có cái này mua năm tặng một.”
Cơ Chi:…
Nhân viên nghiên cứu phòng thí nghiệm nghĩ bọn họ hiện nay đang lúc công phá hạng mục đã là kinh thế hãi tục, khiêu chiến cực hạn loài người, nhưng ngày hôm nay thấy Khấu Qúy Dược ôm một thú bông màu trắng cỡ lớn đi tới, vẫn là liên tục sinh ra đổi mới tam quan.
Thấy ánh mắt chung quanh đều tập trung trên người mình, Khấu Qúy Dược ánh mắt lạnh lùng đảo qua, trong nháy mắt phòng thí nghiệm lặng ngắt như tờ, cúi đầu bận rộn làm việc.
Một nghiên cứu viên cảm giác được bên người sinh ra bóng ma, hai chân không nhịn được run lên, rất nhanh hồi tưởng khi nào thì đắc tội thủ trưởng.
“Tôi nhớ anh có một đứa con trai.”
Nghiên cứu viên gật đầu, ánh mắt rất thương cảm, đúng, tôi là người có con, xin tha cho tôi một đường sống đi.
Khấu Qúy Dược chỉ vào thú bông trên tay, “Con anh có tặng qua anh cái này không?”
Nghiên cứu viên thành thực lắc đầu, “Không có.”
Dám tặng cái đàn bà như thế, cha nó còn không quất chết!
Khấu Qúy Dược thoả mãn gật đầu, “Tốt.”
Sau đó đi.
Nghiên cứu viên nhìn theo bóng lưng ông rời đi, luôn cảm thấy đại Boss nhà mình phía sau nhiều ra một cái đuôi công, đủ mọi màu sắc.
Loại cảm giác huyền diệu này giải thích thế nào đây?
Buổi tối Khấu Thu nằm ở trên giường chơi di động.
Một cái tin nhắn không biết người gửi xuất hiện trên màn hình, theo kinh nghiệm quá khứ, Khấu Thu trực giác không là chuyện gì tốt.
Mở ra xong mặt trên chỉ có một câu nói: Chúng ta tới so trí lực, cậu thua, đại hội thể dục thể thao ngày mai tôi sẽ giết chết một người.
Khấu Thu nhíu mày, nhắn lại: Sao không so tướng mạo?
– chỉ so trí lực, nếu như cậu thắng, tôi sẽ đưa cậu một người.
– ai?
– Trần Lâm.
Một cái tin nhắn gửi tới, người trong hình hai mắt đã bị khoét, biểu tình cơ hồ thống khổ đến dữ tợn.
Khấu Thu trong nháy mắt nghĩ đến đôi mắt trên bàn ăn ở nhà hàng đến cùng Cơ Chi lúc trước.
Khoảng chừng qua năm phút đồng hồ, tin nhắn lần thứ hai phát tới: Đề thứ nhất. Cậu đoán cằm cậu dương lên bao nhiêu độ là đẹp nhất.
A. 30° B. 45° C. 52°
Đồng dạng là một đêm đầy sao, có người đang cùng biến thái so trí đấu dũng, có người một đêm chưa chợp mắt, có người…đang lăn qua lăn lại.
Khấu Qúy Dược nằm trên giường, mở trăm độ trên di động, ở ô tìm kiếm nhập vào “Thú bông dùng để làm gì.”
93% bạn trên mạng nói dùng để ôm ngủ.
Vì vậy thói quen nằm ngửa ông liền nghiêng người, ôm lấy thú bông mềm mềm, nghĩ không quá thoải mái, thử đem chân vắt lên, vẫn chưa quá thoải mái, ôm lăn một vòng, từ đó về sau một giờ đều đang không ngừng điều chỉnh tư thế ngủ.
So sánh với ông, Lận Ngang hiển nhiên cưỡi xe nhẹ đi đường quen hơn nhiều, một cước đem thú bông thỏ trắng nhỏ đã ôm ngủ mười mấy năm đạp xuống đất, ôm lấy Khấu Thu mới đưa qua, đem mặt dựa vào lớp lông mềm mại, ngủ say sưa.
Hết chương 46.

Advertisements

3 thoughts on “TSCHMXKHT- Chương 43+44+45+46

  1. Nếu ai chỉ biết công họ Lậm, chắc tưởng ngay Lậm Ngang, thời gian ổng xuất hiện còn nhiều hơn An Hoà nữa. Mạc ca chiếm đất khá nhiều, n khổ thân anh. anh chỉ có thể là bảo tiêu của ẻm nó mà thôi =)))))

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s