TSCHMXMHT – Chương 47+48+49+50+51

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Chương 47

Khu Thu nhìn chằm chằm ba cái la chn trên màn hình, không lp tc tr li, mà đem câu hi sửa chữa mt chút gi cho Thủy Sam.

Đối phương rất nhanh phn hi là: C.

Khấu Thu hỏi nguyên nhân, Thủy Sam trả lời rất ngắn gọn: Như vậy có thể thưởng thức được càng nhiều da thịt.

Nói trng ra là: L tht nhiu.

Khấu Thu gi đáp án v cho s l.

Không tới một phút, điện thoại di động của cu vang lên mt tiếng “Tinh”.

– Chúc mng cu tr li đúng. Hôm nay bài thi dừng ở đây, phần thưởng ngày mai s đưa đến.

Hàng năm đại hội thể dục thể thao đều là thời gian nóng nhất, học viện ETAM năm nay cũng không ngoại lệ.

Khấu Thu bởi vì sa không đưc tt cùng tay cùng chân ngoại lệ trở thành hc sinh đu tiên trong lịch sử lp A không cần đi đu bưc.

Lận An Hòa cùng Lận Ngang làm nhà tài trợ đồ thể thao năm nay, ngi vị trí dễ thấy nhất trên đài.

Học sinh Toàn trường cuối cùng đứng xếp hàng ngũ chỉnh tề tập trung ở giữa sân c, hiệu trưởng phát biểu đôi li, ông ăn vn chnh t, tóc cũng vut rt nhiu gel, “Thu vàng tháng mưi, gió thu nhè nh, đây, chúng ta chào mng đại hội thể dục thể thao ln thứ bốn mươi chín.”

Trần Nhạc Thiên trong đi ngũ len lén cùng đng bn nói nh, “Tôi nghe đàn anh tt nghip trưc nói bn mươi tám ln trưc đu lấy những lời này làm m đu, đương nhiên mi ln cũng không phi đu là tháng mưi.”

Cơ Chi chc chc lc đu, “Trưng chúng ta phát biu đu dùng bn cũ, l nào không th đi câu khác?”

Khấu Thu, “Ví d như ‘Thu vàng tháng mưi, hương quế tung bay’ “.

Hai người còn li nhịn không được cười ra tiếng.

Theo một câu “Tôi tuyên bố đại hội thể dục thể thao ln th bốn mươi chín ca hc vin ETAM xin đưc chính thức khai mạc“, bốn mươi chín tiếng pháo mừng vang khp phía chân trời, kèm theo là chim bồ câu giương cánh bay cao.

Lễ khai mạc kết thúc, đội ngũ tt nhiên cũng liền tản ra, vận động viên có dự thi thì đi chuẩn bị phn vận động kế tiếp, không có cũng sẽ hỗ trợ viết bản thảo c vũ hoc là nht rác trên đt.

Hạng mục ca Khấu Thu là vào ngày mai, sau khi viết my phn bn tho c vũ thì da vào tàng cây híp mắt nghỉ ngơi.

Thẳng đến thấy Trn Văn Tnh t xa l ra na ngưi vy tay gi cu, ý bo cu đi qua.

Trên đài, Lận Ngang nhìn thân ảnh Khấu Thu dần dần đi xa, nhẹ giọng nói, “An Hòa.”

Lận An Hòa đứng lên, “Cháu biết ri.”

Sau đó ri khi đài ch tch.

Làm bác sĩ, tt nhiên so vi ngưi khác càng hiu rõ hơn cu to thân th, s phân b bp tht, n sinh va ri góc đ vy tay tuyệt đi không phù hp, ging như có ngưi từ phía sau đ ly thân th, sau đó nắm cổ tay củay điều khiển hành đng.

Khấu Thu đi tới ch Trần Văn Tịnh đối với cu vẫy tay, nhưng không người thấy người, cu nhìn quanh bốn phía một vòng, cách đó không xa trên cu thang nằm một cái kẹp tóc khảm đá.

Kẹp tóc nhìn qua rất quen mắt, cu nh Trần Văn Tịnh hình như tng dùng nó qun qua kiu tóc búi tó tròn, Khấu Thu đi lên cu thang nhặt lên, sau đó theo vào tòa nhà thc nghim.

Cu cũng không gào thét gì, thả nhẹ cước bộ kiên nhẫn đi qua mỗi gian phòng hc xem một chút, sau đó ở khúc quanh lên lầu, tòa nhà thc nghim tng cng có hai mươi tng, bất tri bất giác đã lên đến tng mưi chín.

Lên tới tầng chót, cũng không thấy thân ảnh Trần Văn Tịnh.

Khấu Thu nhíu mày, xoay người xuống lầu.

Một lần nữa trở lại tng 19, cu đột nhiên dừng chân lại, kinh ngc phát hin có ch nào không đúng, lần thứ hai đi lên tng hai mươi.

Một bc, hai bc…

Không sai, t tng 19 đến tầng hai mươi so vi nhng tng khác nhiu hơn mt bc thang.

Ở chỗ này, loáng thoáng có thể nghe trong thao trường đối diện bt nhc náo nhit, nhưng cả tòa nhà li đu tĩnh lng, lng như nưc tù vy.

Người đang lúc phòng bị cao độ có thể nghe thấy chung quanh tất cả các động tĩnh nh, lúc này Khấu Thu nhy bén cm thy đã có người đang lên lu.

Cu lên ti tng cao nht, ẩn thân ở khúc quanh.

Ánh mặt trời ban ngày có diệu dụng vĩ đại nhất là để cho bn có thể thấy đưc cái bóng đen nhánh.

Thông qua cái bóng đang dn tr lên toàn din, cu có th nm bt đưc đối phương hiện tại đi tới chỗ nào.

Ánh mắt dí cht trên mặt đất, nửa điểm không dám thả lỏng, khi xác nhn đối phương chỉ còn hai bc cui cùng là lên lu, Khấu Thu nắm đúng thời cơ, chợt nghiêng người, móc ra bình phun trong túi nhm ngay ngưi đến mà phun.

Bóng đen nhanh chóng tránh ra, dch th dng phun hoàn toàn không có một tia văng đến trên người hắn.

Khấu Thu cũng rốt cục thấy rõ người tới.

“Lận An Hòa?”

Lận An Hòa liếc nhìn cái chai trong tay cu.

Khấu Thu thu v, “Một người bạn cho thuốc phun sương phòng lang.”

Lận An Hòa gật đầu, “Hiệu quả không ti.”

Chỉ thấy phn tay vn lúc trưc b sương phun đến lấy tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được đang tróc nước sơn.

Khấu Thu đ trán, cu lúc đó làm sao lại tin vào li Thủy Sam, biến thái chế tạo thuốc phun phòng lang công hiệu thường thường cũng là đủ biến thái.

Lận An Hòa thấp giọng nói, “Tôi mang cu đi khi đây.”

Khấu Thu lắc đầu, “Mt ngưi bn ca ti khả năng vẫn còn ở trong tòa nhà.”

Lận An Hòa vô cùng trc tiếp, “Đi tìm.”

“Trưc ch chút.” Khấu Thu đi tới cửa thang lầu, “Ch này nhiều hơn một bc thang.”

ỡi đao sắc bén linh hoạt ở sát biên rch ra mt ch rách.

“Có khong trng.”

Lận An Hòa thay đổi một cái dao nh t ming ch rách ny ra.

Khấu Thu trn to mt nhìn trong tây trang ca anh cư nhiên cao thp xếp chnh t các loi dao gii phu khác nhau, quả nhiên, đôi chú cháu này đu có s thích tùy thân đeo dao gii phu.

Bc thang hoàn toàn b xc lên, Khấu Thu rốt cục thấy rõ đồ đạc đt bên dưi, các bình trong sut kích c ging nhau như đúc, tng cng mưi hai bình, Lận An Hòa ly ra mt cái, bên trong là dùng formalin (dung dch fomon) ngâm con ngươi.

Không cần đoán, còn dư lại 12 cái bình cũng chứa cùng một dạng đ vt.

Lận An Hòa lc lc cái bình, nhìn vt lng đng bên trong, sau đó đi ti WC, đem con ngươi bên trong đổ vào, xả nước, cái chai chuẩn xác vứt vào thùng rác, đối với Khấu Thu nói, “Đi thôi, đi tìm bn cu.”

Khấu Thu, “Cứ như vậy đ đi?”

Lận An Hòa, “Khuôn đúc mà thôi, bất quá là giả thần giả quỷ dùng để lừa gạt tr con.”

Tr nh Khấu Thu, “…”

Lận An Hòa thân th tt nhiên bt phàm, có anh bên cnh, Khấu Thu có thể kiểm tra cẩn thận từng cái phòng học.

” Nơi đó.”

Theo ánh mắt Lận An Hòa nhìn lại, góc nhà cht đng rất nhiều chi ln, loáng thoáng có thể thấy một đôi giày đá bóng màu trắng, tn mặt bên ca giày không khó đ đoán ra chủ nhân của nó lúc này là nằm trên đất.

Khấu Thu đi tới di đi cây chi, Trần Văn Tịnh hai mắt nhắm nghiền, nằm trên nn xi măng lạnh như băng.

Ngón tay Lận An Hòa đt lên c cô bn, ngửi trong không khí mùi thuc lưu li, mở miệng nói, “Chỉ là hít vào thuc mê thôi.”

Vy chút nưc sau, Trần Văn Tịnh chậm rãi tỉnh lại.

Khấu Thu cho là ging như đại đa số ngưi hôn mê, câu đu tiên khi tnh li cô nàng nói s là “Ti sao tôi li ch này?”

Kết quả chỉ nghe cô nàng khàn ging mng, “Tên chết tit chp thuc mê tôi đâu?”

Khấu Thu, “…Lúc bn tôi ti ch nhìn thy mình cu thôi.”

Trần Văn Tịnh nói li chuyn va tri qua.

Vốn chỉ là đem th th t rơi ở phòng học ly v, ai biết thấy một người đeo khu trang đi mũ lưi trai lén lút vng trm ch ngi ca Khấu Thu gn gì đó, người nọ tt nhiên cũng thy cô, xông lại uy hiếp nói, “Không đưc lên tiếng.”

” Sau đó thì sao?”

Trần Văn Tịnh đương nhiên nói, “Tôi đương nhiên là gân giọng quát to một tiếng thuận tiện đạp hắn một cái, sau đó hắn đem tôi đè lên tưng dùng vi bt l mũi tôi, tôi lin ngt đi ri.”

Lận An Hòa, “Hn gn cái gì?”‘

Trần Văn Tịnh suy nghĩ một chút, “Nó hình tròn, kích c rt nh, có đim ging cúc áo.”

Khấu Thu cùng Lận An Hòa phn ng đu tiên, đây là đặt máy nghe lén.

Trần Văn Tịnh đột nhiên nói, “Hng, trn đu ca tôi.”

Làm khó cô nàng vn còn bn tâm v thi đấu.

Khấu Thu nhìn đồng hồ đeo tay một cái, “Đã không còn kịp rồi.”

Trần Văn Tịnh lại vươn tay bắt ly tay cu, nhìn chằm chằm Khấu Thu, ánh mt nghiêm túc nói, “Cu phải cẩn thận.”

Khấu Thu nói, “Lần này là tôi làm phiền cu ri.”

Trần Văn Tịnh ngẩn ra, “Chuyện không liên quan tới cu, hơn nữa cu đã tìm thy tôi.”

Đối với bn bè mà nói, cu làm đã đ ri.

Sau đó cô nàng b sung, “Nếu như bắt đưc hắn lại, giúp tôi nhiu đá thêm hai cú.”

Khấu Thu t vè không thành vấn đề, muốn thật có một ngày như vậy, cu tuyệt đối sẽ chín cái đuôi lần lượt quất tới.

Đem Trần Văn Tịnh an toàn đưa về sân vận động sau, Lận Ngang chẳng biết lúc nào từ trên đài chủ tịch đi ti bên cạnh bọn họ, nhìn chằm chằm Khấu Thu trên dưới my ln, “Không có việc gì là tốt rồi.”

Khấu Thu vừa định khách khí nói cm ơn.

Chợt nghe Lận Ngang nghiêm túc nói, “Vì an toàn của cháu, cha cháu bo chú đón cháu v nhà.”

Khấu Thu, “…”

Chờ phản ứng lại, ngưi đã b nhét vào trong xe.

Xe không có trực tiếp đi Lận gia, ngược lại li dng bên lề đường huyên náo, Khấu Thu sau khi xuống xe, theo đôi chú cháu này đi v phía trưc, thẳng đến một cái chợ bán thức ăn c ln mi dng li.

Hai cái nam tử trưởng thành mc vest, một cái bề ngoài cao lãnh xuất trần, một cái lnh lùng trầm mặc, nhất là người trước, mang theo một cái túi đng thc ăn đi ch ca các bác gái hay dùng, hài hưc không nói ni.

Lận An Hòa hỏi, “Cu muốn ăn cái gì, thuỷ sản ở phía trước, nếu như rau tươi thì nơi này tương đối đưc.”

Khấu Thu nghi hoặc, “Anh hình như rt quen thuc ch này?”

Lận Ngang đột nhiên lành lnh ti mt câu, “Nó rt quan trng đy.”

Khấu Thu th m x hàm nghĩa câu này, nhưng vn tr li, “Muốn ăn khoai tây.”

Lận An Hòa đi đến my ca hàng bán đ ăn phía trước, dng trưc mt mt bác gái béo .

Lận Ngang giải thích, “Khoai tây nhà này là nhà trng.”

Làm cho Khấu Thu kinh ngạc là thái đ bác gái khi nhìn thấy Lận An Hòa, không phải ánh mt mê luyến như người bình thường, cũng không phải tán thán anh đẹp trai, ngược lại biểu tình rất nghiêm túc, như là binh sĩ tùy thời chờ xuất phát, bảo trì cảnh giác cao đ.

Chỉ thấy bác gái vươn ngón tay thịt thịt, “Một đng hai.”

Lận An Hòa đồng dạng biểu tình nghiêm túc, “Chín mao.”

Bác mp, “Mt đng mt, khoai tây nhà tôi đều là t trng, không có bt c phân hóa hc gì.”

Lận An Hòa, “Tt, nói lên nhà bác tiết kim tin phân hóa hc, tám mao.”

Bác mp hét lớn một tiếng, “Mt đng.”

Lận An Hòa thủ vững trận địa, “Tám mao.”

Khấu Thu: Cuối cùng cũng hiu Lận Ngang nói rất hữu dụng là chỉ phương diện nào.

Trong quán thy sn.

Bác trai bán cá, “Đây đu là tôm tươi, sáng nay vn còn sng.”

Lận An Hòa cười lạnh ở trên tôm khô gõ hai cái, nhìn đ n ca mt tôm, kiến thức y học phong phú lập tức ra kết luận, “Tôm này chết ít nht trên mưi hai gi ri.”

Trong quy trái cây.

Lận An Hòa từng bước từng bước chọn anh đào.

Khấu Thu, “Nhìn qua đều không khác mấy, trc tiếp cân không được sao.”

Lận Ngang nói, “Anh đào vừa to vừa ngọt thường thường có sâu, An Hòa chọn chẳng những ngọt, còn tuyt đi không có sâu.”

Khấu Thu, “…”

Hết chương 47.

Chương 48

“Đ ri.”

Lận An Hòa quay đầu liếc nhìn, túi mua sắm đã không có không gian dư tha, sau đó đình chỉ trả giá, cùng Lận Ngang mang theo túi mua sắm nhét phng lên thắng lợi trở về.

Trở lại nơi ở, Lận Ngang mài đao soàn soạt, “Cá hay gà?”

Khấu Thu yên lặng đứng xa một chút, “Tôm.”

Lận Ngang, “Tốt, vậy làm tôm, cá và gà.”

Giơ tay chém xuống, mỗi một mảnh nhỏ đầu cá được gọt mỏng như cánh ve, dưng như có th thy đưc hoa văn trong sut.

Lận Ngang biểu diễn k xo dùng dao cao siêu cùng lúc vi kh năng nu nưng, Khấu Thu ngi chơi mt mình trên ghế sa lon.

“Thy chán thì dưi ngăn kéo có đĩa phim.”

Trong lòng thầm nghĩ người này so vi tưng tưng ca cu thì cẩn thận tỉ mỉ hơn rt nhiu, Khấu Thu đi v phía ngăn kéo, mở ra bên trong qu thc xếp chnh t mt lot đĩa phim.

Cu thun tay rút ra mt hp đng đĩa, “Thiên đưng táo đ?”

Lận An Hòa, “Hi đó rt ni.”

T <Bến Thưng Hi> bn Châu Nhuận Phát đến <Truyn k Bạch nương t> do Dip Đng din mi, hầu như mỗi cái đĩa phim ph biến mt thi đu đưc thu thp.

Khấu Thu rút ra mt hp đĩa nhìn qua rt dày, nhưng mày, “Cái này không phi là truyền hình mi phát xong không lâu sao, đĩa phim t đâu ti?”

Lận An Hòa, “Vận dụng chút tài nguyên thôi.”

Khấu Thu: Có quyền thế thật tốt.

“Nhng cái này anh đu xem qua?”

Lận Ngang từ trong phòng bếp đi tới, bưng cá nu mi ra lò, “An Hòa từ nhỏ đã thích thu thập đĩa phim lưu hành, trước đó vài ngày nó bt chú cùng thc đêm xem cái phim tên gì như “Home Temptation” (phim Việt Nam tên Hoa hng có gai.)”

Lận An Hòa, “Xã hội tiến bộ quá nhanh, cn gii khai lp tc hưng đi.”

Khấu Thu nghiêm túc nói, “Cá nhân tôi cảm thấy xem phim luân lý gia đình tương đối có trợ giúp.”

Lận An Hòa chỉ chỉ ngăn kéo bên cạnh, “Cái cu mun xem bên đó có.”

Khấu Thu, “…”

Giữa lúc cu chuẩn bị đóng li ngăn kéo, trong cùng mt hp đĩa màu trng hoàn toàn li thu hút s chú ý ca cu, không giống nhng hp đĩa khác xanh xanh đ đ, nó ngay cả tên cũng không có.

Khấu Thu rút ra mở ra xem, ánh mắt cht căng thẳng.

Cũng không phải là hoàn toàn trng, mỗi một đĩa phim đu có in mt đán kỳ quái – trong hình tròn bao ly mt ngôi sao năm cánh đơn gin.

Cái đ án này cu tng gp qua, trước khi b n chết trên phi cơ cu tng thấy qua loại đồ án này.

Cu đem đĩa b vào đu DVD, màn hình cht ti đen, lúc đầu cu tưng đĩa có vn đ, thẳng đến t màn hình đen nhánh hiện lên một ngôi sao băng chói mắt, mới phản ứng được đầu phim chính là như vậy.

Lận An Hòa nhìn thoáng qua màn hình, “Cái này là phim khoa hc cho tr nh.”

Khấu Thu ngi trên ghế sa lon, nhìn chằm chằm ging gii v các ngôi sao trên TV, “Sao trên thị trường không thy phát hành?”

Lận An Hòa, “S nghiên cu cường độ công tác và tính bảo mật rất mạnh, nhân viên công tác trong nhà có tr nh, quanh năm không gp đưc, vì vy làm ra đĩa phim hy vng có tác dng vi quá trình trưng thành ca đa nh.”

Khấu Thu kiên trì xem đến khi phim chiếu xong, đến lúc cui cái đán kia xuất hiện lần nữa, nhn tm dng, “Đây là cái gì?”

“Biu tưng ca Sở nghiên cứu, xác thực nói, là Lận gia cùng Khấu gia dùng chung mt loi ký hiu.”

Khấu Thu ánh mắt tập trung ở trên màn ảnh, tâm tư lại lùi tr v rt lâu trưc kia.

Cánh quạt máy bay trực thăng không ngừng chuyển động, điện thoại Khấu Thu đột nhiên vang lên, ngay sau đó phi công lên máy bay trưc mt bưc, Khấu Thu vốn chuẩn bị theo ti, chỉ là đin thoi không ngừng rung, cuối cùng cu vn rút đin thoi ra nghe trưc, phi công ngi trong cabin ch cu.

“Alô.” Khấu Thu nhn xung nút tr li, đu kia đin thoi truyn đến tiếng “tút tút”, bi vì tín hiu rt kém, cu đi v phía trưc rt xa mới miễn cưỡng nghe rõ thanh âm trong điện thoại, ngay sau đó, đột nhiên vang lên mt tiếng n ln, ánh la phút chc phô thiên cái địa, như chiếm ly na bu tri.

Khấu Thu quay đầu, chỉ thấy dưới từng mng khói bi màu đ, là máy bay đã b n chia năm x by.

Trên mảnh vụn cánh qut, cu thấy loại ký hiu kỳ quái này.

Sau đó, lồng ngực cu không ngừng trào máu.

Tiếng n máy bay đinh tai nhức óc khiến tai cu hầu như nằm ở trạng thái điếc, thậm chí nghe không rõ tiếng súng n.

Phía sau có người nã v phía cu một phát súng, cu li không biết là ai, cuối cùng ngã xung ti ch.

Bên tai có người lp đi lp li gi tên cu, Khấu Thu hi thn, cùng Lận An Hòa đi mt.

“Chú gi chúng ta ra ăn.”

Khấu Thu một bên đi đến bàn ăn, mt bên trong lòng suy nghĩ, cu vẫn cho là một súng cuối cùng là Trần Chu bn, dù sao mấy năm y Trần Chu giống như người điên tìm giết cu, có mấy lần cũng quả thực suýt chút nữa thành công.

Nhưng nếu ký hiu này là ca sở nghiên cứu, cái máy bay kia liền chỉ có thể thuộc về Khấu gia hoặc là Lận gia, Khấu Thu rũ mi, cuối cùng ngưi đưa máy bay ti đón cu rt cuc là vì hi chết cu, hay là …bo h?

Giết cu không cần phải tiêu tn nhiu như vy, liên quan còn bi thêm c mt phi công.

Nhưng nếu là vì bảo hộ cu, máy bay tại sao lại bạo tạc?

Lận An Hòa nghe tiếng thở dài ca Khấu Thu, bật cười, “Còn nh như thế, th dài cái gì?”

Khấu Thu lắc đầu, thần tình tịch liêu, “Anh không hiu, ngưi đp b tri đ k.”

Lận Ngang mở tiệc, hương vị mê người liên tục không ngừng từ trên bàn ăn phiêu tán ra, “Lưỡi Tây Thi, gà Qúy Phi, đu hũ Điêu Thuyn, vt Chiêu Quân, đều là món ăn đặc sắc các nơi lúc trưc.”

Nói ri gp mt khi đu hũ Điêu Thuyn đ vào trong bát Khấu Thu, Khấu Thu cắn một cái, ngon mang cay, nước canh dính hương, Lận Ngang thấy cu cái ming nh nhn chuyn đng, trong mt thâm tình, bao hàm nhiệt lệ, tâm can đều sắp bị hòa tan, nuôi nấng bánh bao quả thực quá có cảm giác thành công rồi.

Không h biết, lúc này nội tâm Khấu Thu chỉ có mt câu: Ngay cả tên món ăn cũng nói cho chúng ta biết chân lý thế gian không đổi, hồng nhan họa thủy, phá hoi quốc gia, thảo nào chết sớm.

Quả nhiên, cu đẹp đến có li ri.

Lận Ngang tay ngh rt tt, hoàn toàn có thể sánh ngang đu bếp khách sn 5 sao, sau khi ăn xong, trên bàn, chú cháu h Ln ngồi nghiêm chỉnh.

Bầu không khí trong nháy mắt rất nghiêm túc, cùng lúc ăn cơm vui vẻ hòa thuận hoàn toàn bất đồng, như là khúc nhạc dạo ca đi hi quan trng.

Khấu Thu ngồi tại chỗ không nói lời nào, yên lng xem s tình phát trin.

Lận Ngang chậm rãi thở ra một hơi, đáy mt lưu chuyn tình cm phảng phất như ngưi có tui hi c li chuyện cũ tang thương, “Đến lúc rồi.”

Ông ta nhìn Khấu Thu, “Mười hai năm trước chú thua cha cháu, ngày hôm nay rốt cục có th kết thúc ri.”

Khấu Thu yên tĩnh ch đon dưi.

Ln An Hòa không biết t lúc nào ở bên cạnh bắt đầu gt cáo, dao công ca anh rt tt, vỏ trái cây hoàn toàn không có đứt đoạn, sau đó cắt khối bày trên đĩa.

Lận Ngang đi tới bên tủ chứa đồ, lúc trở lại trên tay nhiều hơn một bộ bài.

“Đến đây đi.”

Khấu Thu không hiu ý ông.

“Chơi đánh bài, mười hai năm trước chú thua cha cháu, hôm nay nht đnh phi thng trở về.”

Lận An Hòa phụ trách xào bài, Khấu Thu lần đầu tiên biết thì ra xào bài cũng là một môn kỹ thuật cảnh đẹp ý vui, chí ít Lận An Hòa làm tới vô cùng đp mt, mây bay nước chảy, mấy chục th bài trên không trung qua lại giao nhau, người xem hoa cả mắt.

” Không sai biệt lắm là được,” Lận Ngang ngồi ngay ngn, biểu tình thờ ơ, “Mười hai năm trước chính là khi cháu còn bé đem bài xào quá nhiu, chú không bt đưc lu đn mới có thể thua.”

Khấu Thu chỉnh lý bài, “Bài tú-lơ-khơ mà thôi, có thắng có thua là điu bình thưng.”

Lận An Hòa, “Chú y đem quyn nghiên cu thua bi cha cu.”

“Là ch hng mc ca s nghiên cu?”

Lận An Hòa gật đầu.

Khấu Thu rất nhanh đem bài xếp xong, nội tâm lại âm thầm tự đánh giá, trước đây cu chưa tng đem nghiên cứu ca Khấu gia đ trong lòng, bây gi nếu biết nguyên nhân cái chết ca mình cùng sở nghiên cứu có liên quan, tất nhiên là muốn tìm tòi một phen.

Đến lúc tìm cái thời cơ thích hợp, đ cho Khấu Bân Úc mang cu đi căn cứ thí nghiệm chuyển một vòng, lần trước đi chỉ mải cùng cu tranh đu.

Lận Ngang làm địa chủ ba cục, ba cục đu thua.

Đến ván thứ tư, ông ta toàn thân tản ra sát khí, ánh mt lợi hại, “Lần này chú nhất định sẽ thắng.”

Khấu Thu liên tiếp ném ra bn con K trên tay, cuối cùng đôi Vương đánh thắng địa chủ.

Lận Ngang, “…”

Quay đầu chất vấn Lận An Hòa, “Vì sao không đem bài xào kĩ?”

Lận An Hòa không đý tới ông lí do thoái thác đổi trắng thay đen, thản nhiên nói, “Thua ra bát, đừng quên.”

Trong thư phòng

Khấu Thu ngồi trên thảm lật xem tạp chí, Lận An Hòa còn đang chăm chú xem mt quyn sách siêu dy, nhìn lt trang cũng rt mt.

Lận gia ct gi rt nhiu sách, đa số là về phương diện y dược, còn có rt nhiều bản y kinh đơn lẻ thời cổ còn sót lại, giá tr quý giá.

Khấu Thu nhớ tới mỗi người nhắc tới Lận An Hòa đều bng giọng điu sợ hãi, thủ đoạn tàn nhẫn, tâm tính lãnh khốc, mấy năm trước anh ri xa trung tâm quyền lực Lận gia, nguyên nhân đến nay bên ngoài vn không rõ lắm. Nhưng chuyện này không thể nghi ngờ là cho bản thân anh phủ thêm một tầng ánh sáng thần bí, khiến người ta muốn tìm tòi nhưng li mi nhìn đã thy khiếp sợ.

Nhưng cái ngưi khiến ngưi ta s hãi lúc này li đang an tĩnh ngi trên ghế đc sách, trên người không có chút sát khí nào, ngược lại như là một học giả.

Đơn giản mà nói, chính là mt loi hương v năm tháng lng đng.

Lận An Hòa để quyển sách trên tay xuống, “Muốn tâm sự sao?”

Hiển nhiên anh chú ý tới ánh mắt Khấu Thu vẫn luôn đặt trên người mình, cau mày.

Khấu Thu suy nghĩ một chút, không có cự tuyệt.

“Anh hai tng nói vi tôi thc nghim mi ngưi đang nghiên cu là v ngân hà vũ tr.”

Lận An Hòa, “Không sai lch lm.”

Khấu Thu nhưng mày, “Phản nhân loại?”

Lận An Hòa bật cười, “Nói một chút cái nhìn của cu đi.”

Kế tiếp Khấu Thu da trên lý luận của mình lưu loát nói hi lâu, tận tới đêm khuya nằm trong chăn, cu đt nhiên có cảm giác b la gt.

Không phải nói tâm sự sao?

Vì sao dường như toàn bquá trình ch có mình cu một người v bn bibi.

Hôm nay đệm giường so với lần trước mềm hơn, cu nhìn Lận An Hòa ngả ra đất nghỉ, “Thc ra tôi có th ng phòng khách.”

Lận An Hòa thản nhiên nói, “ Ln gia phòng cho ngưi sng ch có hai gian.”

“My cái phòng khác…”

” Một ít vt xét nghim cùng khuôn mu nhân th, rất có giá trị nghiên cứu.”

Khấu Thu, “Đt phòng khách?”

Lận An Hòa “” mt tiếng, “Chú còn chun b giưng cho chúng nó.”

Khấu Thu, “…”

Bởi vì hôm sau có hng mc d thi, Khấu Thu thức dậy rất sớm, Lận An Hòa đúng gi đem cu đưa v trường học.

Nhìn thao trường quen thuộc, Khấu Thu đột nhiên có một loại cảm giác ging như đã qua my đi, về sau cu thành danh, nhất định phải giáo dục bn nh toàn thiên h, nếu có người bo bn rng “Ba m cháu bo chú ti đón cháu.”, nht đnh phi chy tht là nhanh.

Trần Nhạc Thiên tiến đến bên người Khấu Thu, tới tới lui lui chuyển động, rất là bất an, “Lập tức đến trận chung kết 800 mét ca tôi ri.”

Khấu Thu, “C lên.”

Trần Nhạc Thiên vẻ mặt cầu xin, “Tham gia cùng tôi có mt đa chân dài hơn tôi 95 mi-li.”

Khấu Thu nhìn thoáng qua nam sinh đang dãn cơ phía xa, “Hình như không nhiu như vy.”

Trần Nhạc Thiên, “Hôm qua tôi lén đi phòng thay đ xem chiu dài qun cu ta, không sai đưc.”

Đúng lúc này, tiếng phát thanh vang lên, “Mời bn hc tham gia cuc thi chy 800 mét đến ch ghi danh.”

” Làm sao bây gi, làm sao bây gi.” Trần Nhạc Thiên lôi kéo Khấu Thu khiến cu cùng đi theo đăng ký.

Khấu Thu, “Chỉ là một cuc thi đu, quan trong ch tham d là đưc ri.”

Trần Nhạc Thiên, “Từ nhỏ tôi ch đưa qua một đống giy khen học tập, năm nay là lần đầu tiên tôi vào trận chung kết đại hội thể dục thể thao, chuyện này liên quan đến vinh dự cả đời.”

Khấu Thu: Luôn cảm thấy câu đu tiên nghe vào rất muốn đánh cu ta.

Lại qua năm phút đồng hồ, thi đấu cũng nhanh muốn bắt đầu, Trần Nhạc Thiên đứng ở vch xut phát, hai chân khẩn trương có chút run rẩy.

Hết chương 48.

Chương 49

Cơ Chi vy tay hưng Trần Nhạc Thiên, “Tìm cu lâu ri, đi ch nào vy?”

Trần Nhạc Thiên l tai vì va ri trm giu t giy mà có chút phiếm hng, nét mặt cố giả bộ trấn định, “Thng trn quá hưng phấn, tôi đi tìm ch lng lng chút.”

Cơ Chi tự nhiên là sẽ không tin chuyện hoang đường của cu ta, bất quá cũng không vạch trần, “Một hồi sẽ đến phn thi ca Khấu Thu.”

Trần Nhạc Thiên miệng há lớn, “Cu ta báo cái gì?”

” Nhảy cao cùng chạy tiếp sức 400 mét.”

Trần Nhạc Thiên nhìn chung quanh một chút, “Người đâu?”

Cơ Chi, “Đi phòng thay đ thay quần áo rồi.”

Muốn nói Khấu Thu vì sao báo nhảy cao cùng tiếp sức, chính cu cho định nghĩa là chân dài eo nhỏ nhảy cao , chy ít.

Đối với có th đot đưc thứ tự, đặc biệt là nhảy cao, cu vẫn là rất có lòng tin.

Rất nhanh thay quần áo xong, Khấu Thu khom người xuống kiểm tra một chút giây giày, tiện thể buc cht một chút.

Khấu Thu một lần nữa trở lại sân vận động thì cách lúc bt đu trn đu còn có mười lăm phút, Trần Nhạc Thiên lại gần, “Phn nhy cao rất đơn giản, ch cn ngẩng đầu, thân trên ngửa ra sau, nâng phn hông, đng nht chun luôn là cu.”

Cơ Chi cười nhạt, “Nói nhiều như vậy cũng không sửa được cu ngay c một mét cũng nhy không qua s tht.”

Khấu Thu liếc nhìn my ngưi cùng cu tham gia trận đấu, đu so cu thp hơn, chân ngn hơn, vung lên nụ cười tự tin, “Yên tâm, tôi có kinh nghiệm.”

Thời gian nói chuyn phiếm trôi qua rất nhanh, theo tiếng còi vang lên, Khấu Thu hoạt động c chân đi tới giữa sân, xếp hàng vào cui đi ngũ.

Phía trước bảy người nhảy xong, đến phiên Khấu Thu.

Ký giả Báo tường ở bên cạnh chụp ảnh, cý cho Khấu Thu nhiều vài cái hình ảnh, ngay c trng tài cũng rất xem trọng Khấu Thu, dáng người cao ngất, vóc người tỉ lệ có thể nói là hoàn m, chân dài eo nh, vừa nhìn chính là vì nhảy cao mà thành tuyển thủ hạt giống.

Khấu Thu đem toàn bộ lực chú ý tập trung ở trên xà, chạy lấy đà, nhảy lấy đà, vọt lên…Đng tác liền mạch lưu loát, ging như cá chép vượt Long Môn, tư thế cực đẹp.

Ch cu hoàn mỹ rơi xuống đất, người chung quanh đều bị chấn kinh rồi.

Năm mươi giây sau, Khấu Thu cùng Cơ Chi và Trần Nhạc Thiên đường cũ trở về.

Trần Nhạc Thiên, “Ách, kỳ thực, chỉ là một sai lầm nho nhỏ.”

Cơ Chi cũng khuyên lơn, “Bất kể nói thế nào, tận lực là tốt rồi.”

Khấu Thu thản nhiên nhìn bọn họ, “Muốn cười thì cưi đi.”

Một giây kế tiếp – –

” Ha ha ha ha, ha ha ha ha.” Hai người ôm bụng, Trần Nhạc Thiên càng là trực tiếp cười nm bò, không thđược, “Tôi vẫn là lần đầu tiên thy có ngưi dùng tư thế nhy cao nhy t dưi xa qua.”

Cơ Chi cười rút bổ sung, “Quả thực thần, ít nhất là tư thế nhy tiêu chun, tư thế rất ưu m, chẳng ai nghĩ tới cu cư nhiên t dưi xà phóng qua, ánh mắt trng tài, ging như nhìn thy đi lc mi vy.”

Cũng may sau đó chy tiếp sc Khấu Thu phát huy vưt siêu trình đ, tuy nói nguyên nhân là trong túi rt mt đng tin, vừa lúc dính vào ko cao su trát trên đế giày ngưi chy trưc, vì vy mt đưng hăng hái truy đuổi.

Tiếp sức là phn thi đu cuối cùng, sau khi thống kê ra tổng điểm, đại hội thể dục thể thao khen ngợi ba lp đng đu, lp Khấu Thu như trước ổn cư đệ nhất toàn trường.

Nghi lễ bế mạc tuyên b đại hội thể dục thể thao năm nay kết thúc hoàn m.

Khấu Thu tận lực bỏ qua k hp ph huynh gia k sp ti.

Kỳ thực cũng không cần cu cý quên, trước đó đã có càng thêm sốt ruột sự tình phát sinh: cha Khấu Quý Dược, cũng chính là ông ni của cu mấy ngày nữa muốn tới.

Nói đến kỳ quái, từng có rất nhiều nữ nhân bò lên trên giường Khấu Quý Dược, không từ thủ đoạn cũng muốn có bầu đa nh, m Khấu Manh Trân chính là điển hình, nhưng cha Khấu Quý Dược duy chỉ có không thể tiếp thu m Khấu Thu Bạch Mộng Thu.

Dn đến cũng vô cùng chán ghét Khấu Thu tồn tại.

Sau đại hội thể dục thể thao là càng khẩn trương chương trình học, môn th dc b toàn b công chiếm, còn tăng thêm tự học buổi tối.

Đối với tự học buổi tối cn giữ yên lặng, thời gian duy trì liên tục trọn một giờ, không bày ra vài trò quả thực là có lỗi với chính mình.

Cơ Chi nhanh nhn xây cái qq nhóm, đem Khấu Thu, Trần Nhạc Thiên còn có Trần Văn Tịnh kéo vào, bốn người tại chỗ ngồi buôn chuyn khí thế ngất trời.

Mặc dù rõ ràng ngẩng đầu xoay người có th gp mt.

Đang trò chuyện hăng say, Khấu Thu chân mày bỗng nhiên nhíu li, điện thoại đến tin nhn l:

[B dáng cu cúi đầu nghch di đng tht có cm xúc, tht mun liếm mt cái.]

Cu ngẩng đầu, nhãn thần rất nhanh hướng bốn phía nhìn quét một vòng, các học sinh mỗi người đu cúi đầu làm chuyện của mình, nhìn qua cũng không có ai không thích hợp.

Di đng lần nữa rung động:

[Cho dù là cúi đầu, tôi cũng có thđoán được cu đang làm cái gì.]

Khấu Thu hầu như có thể khẳng định ngưi gi nhắn tin cho cu đang gn đây.

Trong nhóm qq:

Cơ Chi: @ Khấu Thu, sao cu không lên tiếng.

Luôn có điêu dân muốn hại trẫm: Không có gì, mới vừa bị người quấy rầy hứng thú.

Trần Nhạc Thiên: Nga tào! Cu cư nhiên tý sửa đổi tên trong nhóm, tôi cũng mun.

Rất nhanh, tên nhóm ca thành viên ‘Trần Nhạc Thiên’ thành công biến thân thành ‘Điêu dân ra t vùng khỉ ho cò gáy’.

Điêu dân ra t vùng khỉ ho cò gáy: Mấy ngày nữa chính là thi gia k, mi ngưi ôn tập thế nào?

Luôn có điêu dân muốn hại trẫm: Hận không thđem một phút thành mười phút dùng, nhưng hiện nay như trước đem mười phút trở thành một phút dùng.

Cơ Chi: Tc ng nói tht đúng a, có ngưi mun chết, liền không muốn để cho người khác sống, ging như Newton, Gottfried Leibniz, Joseph Lagrange.

Trần Văn Tịnh: Mặc dù đột nhiên nói sang đề tài khác không tốt lắm, nhưng tôi hình như thy chủ nhiệm lớp đang xuyên qua ca s thy tinh ca ca sau nhìn lén vào.

Điêu dân ra t vùng khỉ ho cò gáy:..Tôi cũng thy, ưc chng một phút nữa chúng ta s cùng b gọi vào phòng làm việc nghe dạy dỗ, mi ngưi nm cht thi gian cui cùng mà cáo bit.

Cơ Chi: Trong mt phút ngoại trừ không có ý nghĩa th l, còn có thể làm cái gì?

Luôn có điêu dân muốn hại trẫm: Dy d s rt lâu, nh đem lưu lưng (3g) tt.

Ba ngưi còn li: Lu trên tht thu hiu.

Sau khi kích vào biu tưng “D liu mng di đng” nho nh ngo kiu kia, bốn người đứng xếp hàng bị gọi vào phòng làm việc ca An Minh.

Bốn cái đầu nhỏ rũ xuống, rất có thái độ hối cải nhận sai.

An Minh, “Nói vậy không cần thy nhiều lời, các cô cu cũng biết vì sao b gọi vào phòng làm việc.”

Im lng trong d kiến.

“Sp sát hạch, các cô cu nên biết mình bây gi nên làm gì, chỉ lần này thôi.”

C bn hoặc nhiều hoặc ít thở phào nhẹ nhõm, đây ý là không so đo rồi, nguyên bản còn tưởng rằng không đến na gi không ra lt đưc căn phòng này.

“Các cu có th đi, Khấu Thu li.”

Cơ Chi mở miệng nói, “Không phải Khấu Thu dẫn đầu, là…”

“Thy biết.” An Minh ngt li cu ta, “Thy có vic khác, các cô cu v lp t hc bui ti trưc đi.”

Cơ Chi lo lắng liếc nhìn Khấu Thu, Khấu Thu hơi gật đầu với bọn họ một cái, ý bảo đi trước.

Sau khi ba ngưi rời đi, trong phòng làm việc chỉ còn lại An Minh cùng Khấu Thu.

An Minh đẩy gọng kính một cái, thản nhiên nói, “Đng gi b na.”

Không giống với bộ dạng cúi đầu nhận sai vừa rồi, Khấu Thu ngẩng đầu đi mt vi anh ta.

“Nghe nói ông già Khu gia sắp trở lại.”

Câu nói đt nhiên khiến Khấu Thu giật mình, An Minh ở trường học luôn là thái đ giải quyết việc chung, đi vi mi hc sinh đu là bình đng, cu gn như quên đối phương còn có cái thân phận là em trai An Lôi.

Ước chừng là vì mt cái đi th by mươi.”

An Minh kim tra số lượng sách bài tập mt lát, con mắt dưới gọng kính lóe lên ám mang, “Cư nhiên lết đưc đến 70 tui.”

Khấu Thu vốn cho là anh ta chỉ là cùng An Lôi quan hệ không tốt, không nghĩ tới cũng phản cảm vi Khấu Trấn.

An Minh đem một xấp sách bài tập nhẹ nhàng xc xc trên bàn, chỉnh lý chỉnh tề, “Bất quá cũng đã 70, nói vy cách cái chết cũng không xa.”

Khấu Thu híp mt mt cái, xem ra xa không ch là phản cảm đơn giản như vậy.

Anh ta nhìn Khấu Thu, “Biết mc đích tôi gi cu ti đây không?”

Khấu Thu không chắc v mục đích của anh ta, đơn giản không mở miệng, ch anh ta nói xong.

An Minh ch hai quyn v bài tp m ra th bên cnh.

Khấu Thu nhận ra một quyển trong đó, bên trên là ch ca chính cu.

“Bài tp này là đi chép.” Anh ta nói rt khng đnh.

Cũng không phải trình bày và phân tích đ, Khấu Thu không hiu sao anh ta nhìn ra được.

“Chép c li sai.”

Khấu Thu nhìn kỹ một cái, quả nhiên sai.

An Minh đem sách bài tập khép lại, để qua một bên.

“Nói theo ý nào đó, An Lôi, Khấu Trấn thiếu tôi mt cái mng, thông gia hai nhà Khấu Ln vốn là không gì phá nổi, mười mấy năm trước mẹ ngươi khuấy nó thành một bãi nước đục, kéo theo tỉnh cảnh gian nan ca cu hin nay, vị trí ở Khấu gia cũng là xấu hổ. “

An Minh khoanh tay đặt lên bàn, “Mà tôi, chuyện cần làm rất nhiều, An Lôi, Khấu Trấn thiếu tôi tôi đu s đoạt lại.”

Khấu Thu nhíu, “Anh mun liên th vi tôi?”

An Minh nghiêm mặt nói, “Tôi là mun cu làm vic ca cu.” anh ta ch sách bài tập trên bàn, “Làm li, hai ln.”

Anh ta nhìn chằm chằm Khấu Thu, “Ước mơ t nh của tôi là làm thy giáo, hiện tại tôi làm đưc ri, còn như trả thù loi chuyn này, đương nhiên cũng sẽ làm, nhưng sẽ không ảnh hưởng đến bước đi chủ yếu ca tôi.”

Khấu Thu mt chút lin hiu, biết đối phương là mun cu không xon xuýt vi chuyn đi trưc, “Tôi hiu ri.”

An Minh, “Cu rất thông minh, tôi cũng không muốn nhiều lời, đem tinh lực đầu nhập vào vic mà tui này cu nên làm, còn như ngưi hi cu nhc cu, không cần phi quá đ ý.”

Người trước mắt này đích thc là thông thấu rộng rãi, cái ý nghĩ này sản sinh còn chưa đưc một giây, chợt nghe An Minh tiếp tục nói, “Nhớ kỹ thời khắc mấu chốt đâm sau lưng bn h vài dao.”

Khấu Thu bật cười, “Cm ơn thy.” Những lời này là thật tâm thật ý.

An Minh gật đầu, “Hồi báo tôi là đưc.”

Khấu Thu có loại dự cảm không tt.

An Minh móc ra một tờ đơn trong ngăn kéo, “Tôi nghiên cứu qua thành tích của cu, nhất định sẽ ảnh hưởng đến đim trung bình ca lp.”
Kh
ấu Thu nhìn t lit kê các hạng thành tích, đu nhc nhc.

Đây là đi chiếu vi yêu cầu của cu.” An Minh đem bảng mở ra, “Bên trên lit kê ra thành tích các môn học lần này cu cn đạt tới.”

Khấu Thu đánh giá sơ qua mt cái, mỗi môn đim trung bình khong 70 đim.

“Chuyện này không có khả năng lắm.”

An Minh li đem mt t giy vỗ lên bàn “Bp” mt cái, là mt cái thc đơn, “Đầu óc không đ thì ăn b não, bt lun thế nào, cũng phải đem thành tích tăng lên cho tôi.”

Năm phút sau, Khấu Thu cầm sách bài tập đng cửa phòng làm việc hn đn, trước nói với cu nhiu đạo lý như vậy, xét đến cùng chính là vì không đ cho cu ảnh hưởng đến đim trung bình lp đúng không?

Trong phòng làm việc.

An Minh trong mắt lóe lên tinh quang, ch nhim lp ưu tú tuyt đi không th hy trên tay mt tên hc sinh.

Hết chương 49.

Chương 50

Vào đêm, gn mười hai giờ.

Có thiếu niên cầm quyển sách, thần tình chuyên chú, nhãn thần không ánh sáng.

Đối mặt một loạt phương trình rắc rối phức tạp, Khấu Thu t v ngoài ch s cái khác cu đều không biết.

Vì vậy cu quyết định tiến hành kế hoạch th hai, móc ra t dy nu ăn An Minh cho – vn là đi bồi bổ đầu óc tương đối thực tế.

Tuy là nguyên nhân cu đói bụng chiếm 99%.

Đi xuống lầu dưới, trong tủ lạnh thực phẩm đông lnh có không ít, tay Khấu Thu nguyên bản muốn ly bánh sủi cảo ngừng giữa không trung, kéo ra tầng thứ hai, đem túi chứa bánh trôi lấy ra.

Ni la đun nưc xong, Khấu Thu kiên trì ch nưc sôi, thuận tiện bóc hạch đào ăn.

Bốn phía hoàn toàn yên tĩnh, không hiểu sao cu li nghĩ đến cnh Lận An Hòa nghiêm túc ngâm bánh trôi bng nưc nóng, ming kh nhc lên mt đ cung nh.

Ca ln “Kt” mt tiếng, Khấu Bân Úc m ca tr v, thy có nhiệt khí toát ra t phòng bếp, đi tới thì thy cảnh Khấu Thu đang nu bánh trôi, thy bánh trôi trong nồi chậm rãi n ra, có chút không phúc hậu cảm thấy tht ging b dáng em ba ca anh.

Trắng trắng mềm mềm, biểu tình nhàn nhạt.

Khấu Thu xoay người liền thy được Khấu Bân Úc đang ta trên ca, hai tay khoanh trưc ngc, hai cái chân dài rt ni bt, cười đến đc bit phong tao.

“Cuộc sống của anh rất có quy luật, ngày n đêm xut, hôm nay sao v sm vy?”

Khấu Bân Úc lc lc ngón tr, “Ngưi như anh đây, trời sinh thích hợp hành tẩu trong đêm tối, ging như mèo mun giảo hoạt cao ngạo.”

Khấu Thu nghĩ đến tri thc v sinh vật trong sách, nghiêm túc phn bác, “Mèo ngoại trừ đu h nóng nht, đều có thđộng dục, nhưng anh một năm bốn mùa đều trêu hoa ghẹo nguyệt, cho nên anh không phi mèo.”

Khấu Bân Úc: …Các đng thc này là tính toán như thế sao? Hai bên rõ ràng không cùng đi lưng biến đổi.

“Em nht đnh hc rt tt sinh vật học.”

Khấu Thu, “Môn học duy nhất em đạt tiêu chuẩn.”

“Bao nhiêu?”

“60.”

Khấu Bân Úc nhưn mày, “Có mun anh phđạo cho không?”

Khấu Thu cảm thấy đề nghị này tht không sai, lúc múc bánh trôi đặc biệt chia cho anh ta hai cái.

Khấu Bân Úc nhìn trong bát hai cái bánh trôi siêu nh, li nhìn nhìn Khấu Thu bát to tràn đy, tng miếng tng miếng chen chúc còn chen không lt, ngay c thi gian cm thìa cũng tiết kiệm, trực tiếp thổi lạnh, một ngụm c nưc c cái ung vào.

Khấu Bân Úc tuy là suốt ngày cà lơ phất phơ, không làm việc đàng hoàng, nhưng dù sao cũng là ngưi sở hữu hai cái bằng Thạc sĩ, những năm đó ở trường học cũng là một học bá.

Anh ta xem qua đi khái sách giáo khoa ca Khấu Thu, sau đó bt đu giảng giải cặn kẽ, còn rt kiên nhn, một cái tri thức đơn giản Khấu Thu không hiểu, anh ta s lặp lại nói rt nhiu ln, ngữ tốc n đnh, mch lc rõ ràng.

Nếu như anh ta không phải là mt k theo đui chủ nghĩa cm quan, Khấu Thu s coi anh ta là bn hin, thy tt.

Thế nào là k theo đui chủ nghĩa cảm quan?

Phóng mt xung quanh, rõ ràng có đèn chân không, đèn tiết kiệm năng lượng thậm chí đèn pin điện thoại có thể dùng, Khấu Bân Úc không ch thp nến khắp phòng, còn muốn vung đy cánh hoa hồng trên mặt đất.

Khoảng chừng ba giờ sáng, lúc đu còn mềm mại cánh hoa hng bắt đầu dần dần héo rũ, Khấu Bân Úc đi khái cũng đã giải thích cho cu xong hơn na quyn sách.

Tuy nói đời trước Khấu Thu cũng là mt hc tra, nhưng tốt xấu từng học qua này n hai ngày, đối với tri thức trên sách hấp thu tốc độ coi như khá nhanh.

Khấu Bân Úc khép sách li, “Cuối tuần dành chút thi gian, anh dẫn em đi mua quần áo.”

Khấu Thu, “Qun áo em có rt nhiu.”

Khấu Bân Úc, “Ông ni sp tr li, mt thi gian ti là đại thọ 70 ca ông, cn mt b lễ phục chính thức.”

Khấu Thu, “Quần jean áo sơ mi trắng là phi hp tiêu chun.”

Khấu Bân Úc cười nói, “Lấy tính cách của em cũng không hy vọng ở thọ yến quá mức chói mt, nhưng nếu em thật mc chúng đi d, tuyệt đối s hấp dẫn s chú ý của mọi người.”

“Yên tâm,”Khấu Thu nhìn xuống đồng hồ tiến đ, hôm nay nhiệm vụ học tập dưới sự trợ giúp ca Khấu Bân Úc hoàn thành m mãn, “Chí ít có một người tuyệt đối sẽ lấy phong thái nghịch thiên xuất hiện, đot ly tt c tm mt.”

Khấu Bân Úc hơi ngẩn ra, sau đó kp phn ng, “Em là nói An Minh?”

Khấu Thu trong lòng nghĩ người nọ cũng quá cp lc, cư nhiên khiến Khấu Bân Úc có ấn tượng sâu như vậy.

Khấu Bân Úc chần chờ một chút, “An Minh ăn mt….đích thc rt khác loi, th yến năm ngoái ông ni tuy là toàn bquá trình đu mang ý cưi, nhưng có mt đu nhìn ra nét mt ca ông đu cương cng.”

Khấu Thu suy nghĩ một chút, “Cũng là một đầu tóc tím ri bù, mc quần áo thể thao rộng thùng thình.”

Đâu ch thế, ” Khấu Bân Úc nói, “Lúc đó tt c ngưi đưc mi ti ai mà không ngi xe sang mc vest, hai bên mỹ nữ làm bạn, bên ngoài khách sn t chc th yến ngồi thủ lưng ln truyền thông, An Minh ngồi một chiếc xe thể thao cao cấp bn gii hn lên sân khấu, nguyên bản mọi người còn tưởng rằng anh ta lúc này rốt cục không gây chuyn na, truyền thông cũng là ùa lên, muốn nhìn một chút thân phận ngưi ngi chiếc xe bắt mắt như vy đến tột cùng là ai.”
Kh
ấu Thu, “Kết quả đâu?”

Khấu Bân Úc, “Ca xe cửa vừa mở ra, đầu tiên xuất hiện ở trước mặt mọi người là đôi dép.”

Khấu Thu nghẹn lời, rốt cuộc thu hiu điu An Minh dạy cu khi nói “Thời khắc mấu chốt đâm sau lưng”, đầu tiên là dùng xe sang trọng hấp dẫn toàn bộ chú ý, sau đó mang dép tới “Chát chát chát” đánh mt.

Cảm giác này thật sự là…Qúa đnh!

Khấu Bân Úc đối với cái sự kiện này rõ ràng là không muốn nói thêm, cho thy cảnh tượng lúc đó tương đi xấu hổ, ánh mắt của anh ta bay tới trên bàn, trước mắt đột nhiên sáng ngời, “Máy hc tp? Em còn dùng cái này?”

Khấu Thu, “Lần trước đi thi s hc mua trưc.”

Khấu Bân Úc,”Mi như thế, vừa nhìn đã biết không dùng nhiu.”

Khấu Thu gật đầu.

“Vậy tại sao không dng luôn.”

Khấu Thu, “Đánh dấu.”

Khấu Bân Úc, “… Có ích lợi gì?”

Khấu Thu nghiêm túc giải thích, “Mỗi ngày đúng hạn đánh dấu, có th ly đưc 4 kinh nghiệm, bảy ngày là có thể thăng 1 cấp, càng v sau cn càng nhiều kinh nghiệm.”

Khấu Bân Úc,”Có thể miễn phí đổi lấy tư liệu học tập?”

Khấu Thu, “Không th.”

Khấu Bân Úc, “Có th đi quà tặng?”

Khấu Thu, “Không th.”

Khấu Bân Úc “Vy cu đánh dấu tác dng ở nơi nào? “

Khấu Thu, “Thăng cấp.”

Khấu Bân Úc hít sâu một hơi, “Mục đích thăng cp đâu?”

Khấu Thu, “Tăng kinh nghiệm.”

Khấu Bân Úc, “Ý nghĩa ca tăng kinh nghiệm li ch nào?”

Khấu Thu, “Thăng cấp.”

Cu thật vất vả mi thoát khỏi đẳng cấp tôm nh, mấy ngày nữa có th thăng cp thành cao th, chỉ cần một ngày không rơi đánh dấu, ba tháng sau cu chính là cp tông sư.

Khấu Bân Úc, “… Nói cho anh hai, em thuc chòm sao gì?”

Khấu Thu lập tức nghiêm mt, một bộ không muốn nói nhiều, “Cái này thuộc về riêng tư ca mt ngưi.”

Nói xong, đứng dậy tiễn khách.

Ngoài cửa Khấu Bân Úc mt lúc lâu không nói đưc gì: Biểu hiện rõ ràng như vậy, em không nói anh cũng có thđoán được.

Thẩm Thanh Hựu từ phòng thu âm đi ra, người đại diện A thưng ch anh ta ca.

“Tất cả an bài xong chưa?”

A Thưng gật đầu, “Kim Thành cuối tháng này sđẩy ra Mì ăn liền khẩu vị mới, dự tính quảng cáo trong vài ngày này s truyền bá, tôi đã liên hệ mấy nhà truyền thông hay qua li, bọn họ sẽ ở trưc khi quảng cáo phát sóng tạo thế, lấy vũ nhục tác phm kinh đin tiêu đ đánh ra.”

Thẩm Thanh Hựu, “Đêm dài lm mộng, cho nhiều chút tiền đ bọn họ sm làm đi.”

Thẩm Thanh Hựu bàn tính tính rt tt, nhưng tin đ là xây dng trên Tiền Quả s b trúng kế.

Cùng thi gian, Tiền Quả đang ngi trên ghế làm vic theo thói quen vt chéo hai chân, sơn móng tay, đng trưc mt là v nhân viên ta h đã quen vi dáng v ca sếp, báo cáo, “Mới vừa nhận được tin tức, người đại diện ca Thẩm Thanh Hựu đã liên h vài nhà truyn thông, mục đích không rõ.”

Tiền Quả tt nhiên biết anh ta muốn làm cái gì.

“Trước b chúng ta c